38 Tú Suất bắt mụ nữ tu

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiTú Suất là người lanh lợi, nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong. Khi ấy có nhà nữ tu có tiếng; trong ấy có một đứa con gái lịch sự xinh tốt; người ta ai ai cũng đồn.

Anh em bạn biết ve nàng ấy thì khó lắm, không ai ve được; bữa ấy mới đố Tú Suất làm làm sao mà nhận mà bắt nàng ấy ra cho được. Tú Suất chịu. Vậy mới tập trẻ hầu hạ, đứa kêu bằng chú, đứa kêu bằng bác, đứa kêu bằng cậu, đứa kêu bằng dượng; sắp đặt tử tế.

Tú Suất mới viết thơ cho người đem vào thưa với bà sư cô coi nhà nữ tu ấy, mà xin bà ấy cho vợ mình lại, rằng nàng ấy tên là ấy thật là vợ mình, vì giận hờn nhau mà bỏ mà lánh mình đi tu mà thôi.

Nhứt diện, xin với bà sư cô, nhứt diện đi thưa với làng sở tại.

Làng đòi bà sư cô biểu đem nàng ấy ra đình làng mà tra hỏi cho ra việc. Ở trong chùa kéo nhau ra nhà làng, các đứa hầu Tú Suất chạy theo đứa kêu bác, đứa kêu thím, đứa kêu mợ, đứa kêu cô dì mà khóc cùng đường rằng:

– Sao cô bỏ … (chú, bác, cậu, dượng) mà đi tu cho đành? …

Làng hỏi, nàng thưa một hai không có chồng, không biết người trai ấy là ai bao giờ … Làng bắt lý rằng:

– Sao trẻ năm bảy đứa em cháu nó khóc nó kêu nó nhìn mình … Sao nó không nhìn các cô khác?

Nên làng dạy bà sư cô giao lại cho Tú Suất dam vợ về. Nàng ấy giãy giụa khóc la mà phải vưng phép làng mà về theo Tú Suất, không chối cãi gì được.

————————————- Chung ——————————————

Related Images:

 

37 Cà xốc

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiAnh kia cũng là con nhà học trò chữ nghĩa văn vật mà nghèo phải vay tạm của ông nhà giàu kia, giàu mà dốt, hết ít chục quan tiền. mà tới kì hẹn không có mà trả, nên bị bắt tới ở xó chái  xó hàng ba.

Bữa ấy có ông nhà giàu khác quen tới thăm ông chủ nhà giàu ấy. Ngồi nói chuyện, nói:

– Đây anh giàu có có tiếng mà anh có vật chi quí không không biết, chớ tôi, tôi có một vật thật quí.

– Vật gì vậy, anh nói tôi nghe thử?

– Tôi có một con gà, nó thường gáy: giàu có kho, giàu có kho.

Ông kia nghe vậy thì nói:

– Tôi cũng có một con quí như vậy, là con chó tôi nó sủa: giàu hú, giàu hú.

Chú học trò bị bắt nợ nghe gai lỗ tai, chạy vô xen rằng:

– Thưa với hai ông, tôi nghèo thì nghèo, tôi cũng có một cái cối đạp quí lắm.

– Quí thế làm sao mà kêu là quí, nói nghe thử?

– Quí là hễ khi giã gạo, nhứt là khi giã lia thì nó kêu ngộ lắm.

– Nó kêu làm sao?

– Nó kêu: láo xược, láo xược, láo xược.


 

Related Images:

 

36 Người can đảm

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiÔng tiền quân Trắm (tổng Trắm) nguyên là người ngoài Bắc bị đày vô Nam với ông Khôi. Sau giặc Khôi nổi mà bị binh trào hạ thành được bắt đóng gông bỏ vô cũi điệu về kinh.

Người ta thấy bị mang gông, người ta xúm lại người ta coi, thì tổng Trắm bèn làm một bài thơ như vầy:

Thiên hạ ai ai có thấy không?

Cang thường một gánh chả phải gông!

Oằn oại hai vai quân tử trước,

Nghinh ngang một cổ trượng phu tòng;

Sống về đất Bắc danh thơm ngợi,

Thác ở trời Nam tiếng hãy không?

Nên hư cũng bởi trời mà chớ,

Hà dễ là ai hại đặng ông?

Sau ngồi cũi điệu về Huế, ra tới Bình Thuận ông ấy cắn lưỡi mà chết đi.


 

Related Images:

 

35 Ngô Thì Sĩ với ông Tán Lý Thường

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiÔng Thường (Tán Lý Thường) đời loạn Tây Sơn ra lấy Bắc, con nhà học trò giỏi văn chương chữ nghĩa, cũng là bạn học với ông Ngô Thì Sĩ, giận ý kẻ nịnh lại hổ vì bị nhục mà vào Gia Định ở đầu thầm với vua Gia Long. Vô 1 năm rồi về ngoài Bắc, giả chết, biểu vợ con giả đò chôn cất để tang để chế cho, rồi mới vào lại làm tôi vua Gia Long.

Khi trước ở ngoài ấy còn hàn vi đi đường gặp ông Ngô Thì Sĩ là bạn học, mà khi ấy làm quan lớn, đi võng điều, lọng lợp binh gia rần rột (làm quan cho vua Quanh Trung là Nguyễn Văn huệ, ngụy Tây Sơn). Mặc áo rộng, đội nó tu lờ điệu học trò; đi né tránh bên đường, lính nó nói sao có vô phép, nó bắt nó vật xuống nó đánh cho vài chục.

Quan lớn mới hỏi là ai, thì bẩm rằng mình là học trò, thì Ngô Thì Sĩ mới rằng:

– Có phải là học trò thì ra câu đối cho mà đối.

Ra rằng:

– Ai công hầu? Ai khanh tướng? Lúc trần ai, ai dễ biết ai?

Ông Thường đối lại rằng:

– Thế chiến cuốc, thế xuân thu; Gặp thì thế, thế nào thì thế.


 

Related Images:

 

34 Ông huyện với ông đồ

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiCó anh học trò thi đậu ông đồ đâu tới xứ chỗ ông huyện nhậm, ở dạy học, mà hay làm cách thề ông đồ lắm đờn địch chơi bời phong lưu. Ông huyện không ưa mới làm một bài thơ biếm chơi rằng:

Tú tài thi đỗ những khoa mô?

Làm tích trong nhà mặt tỉnh khô,

Con trẻ ngất ngơ kêu cậu cống,

Mụ già nhóc nhách gọi cha đồ;

Ngày dài đờn phiếm nghe inh ỏi,

Buổi vắng thơ ngâm tiếng ầm ồ.

Ai khiến tới đây làm bậy bạ?

Khen cho phổi lớn quá hơn bồ.

Ông đồ nghe được thì bộ (họa) lại như vầy:

Biển rộng mênh mông dễ cạn mô?

Đố bay một gáo múc cho khô?

Tuy chửa vẻ vang quyền cậu cống,

Song đà tỏ rõ mặt ông đồ.

Nhờ chút ơn Nghiêu nhuần phơi phới,

Sá chi muông Chích sủa ồ ồ.

Căm loài thạc thử lòng tham chạ,

Đố khoét cho tao lúa hết bồ.


 

Related Images:

 

33 Thầy rờ

Trương Vĩnh Ký, chuyện khôi hàiCó thằng cha kia tính hay mê sắc, thấy gái muốn lắm, mà nhát không biết làm sao, mới tới hỏi người kia thạo việc đời, từng trải cuộc chơi. Người ấy không biết dạy nó nghề làm sao. Mà cũng bất tử đi, vậy mới dặn nó tối có muốn đi rờ, thì kêu ảnh đi theo với ở ngoài cho vững cho, kẻo mà sợ, có điều gì thì kêu, không có làm sao …

Bữa ấy hai thầy trò dắt nhau đi. Thằng nọ chun vào rờ con kia, lớ quớ sao nó chụp được nắm đầu.

Thằng ấy thất kinh la lên:

– Thầy ôi! Nó nắm đầu tôi …

Thầy ở ngoài nói rằng:

– Không có hề gì, mà giữ lấy, nó nắm mũi kia mới sợ.

Con nọ nghe, buông đầu nắm mũi, nó mớt dựt vuột khỏi chạy ra được. Hú vía.


 

Related Images: