Ân khúc Lưu thủy hành vân – Chương 03

Chương 03: Nguyễn Trấn thủ


Trấn thủ và nhị vị công tử sửa soạn tề chỉnh đến sảnh ăn sáng thì lão phu nhân cũng vừa tới. Trấn thủ tiến lại chắp tay thăm hỏi thái phu nhân.

– Mẫu thân thấy trong người ra sao? Lang y chẩn mạch rồi.

– Ừ, không có gì, các con không cần lo lắng. Ăn cơm đi.

Sáu người theo thứ tự ngồi vào bàn dài. Những lúc chỉ có người trong nhà thì nhị di nương cùng ngồi mâm. Khi có khách bên ngoài hoặc những buổi lễ trọng đại thì bà sẽ lùi phía sau hầu hạ lão phu nhân hoặc phu nhân theo lễ tục. Trấn thủ là võ tướng quanh năm bôn ba bên ngoài nên đối với thức ăn thức uống không câu nệ phiền hà. Thậm chí lão phu nhân có lần trêu đùa, chỉ cần có cái gì ăn được là tốt rồi, con trai bà thật dễ nuôi.

Thức ăn hôm nay có cơm gạo trắng, cá lóc kho tộ, thịt heo rim tôm, canh bầu dồn thịt và rau luộc.

Đức Ngài ngự thiện không xa hoa, các món cao lương mỹ vị hay dùng để cúng tế Tổ tiên là chính. Quan dân theo gương đó mà sinh hoạt, không dám hoang phí. Nguyễn Trấn thủ lại càng giữ nếp nhà cần kiệm, giản dị. Mỗi ngày Trấn thủ đều dậy từ giữa canh năm, luyện tập võ nghệ; đến giữa giờ Mão ăn bữa sáng. Sau đó đầu giờ Thìn lo việc quân bị thường nhựt.

Gia quyến trong nhà theo nếp sinh hoạt của người mà sắp xếp cho phù hợp. Thật ra chỉ có bữa sáng, đôi khi là bữa chiều thì Trấn thủ mới ăn cơm cùng gia quyến. Hầu hết bữa trưa người ăn cùng đồng liêu, thuộc hạ bên ngoài. Lúc ăn cơm mọi người rất ít nói chuyện, thỉnh thoảng là vài câu đối đáp ngắn rồi thôi. Những chuyện ở hậu viện xưa giờ đều do Nguyễn phu nhân sắp xếp. Bao nhiêu năm làm phu thê họ đã quen thuộc tính tình và cách làm việc của nhau.

Bữa sáng trôi qua nhanh. Trấn thủ ngồi ghế giữa dặn dò trước khi ra ngoài.

– Phủ mới lập, còn rất nhiều chuyện phải để tâm. Nội viên đều trông cậy vào phu nhân lo liệu.

– Phu quân yên tâm, ta sẽ chu toàn.

– Ta biết. Ta có chuyện cần bàn với nhạc gia, đại cửu và tiểu cửu. Phu nhân sắp xếp chỗ nghỉ ngơi chu đáo. Lúc nhạc phụ đến ta sẽ mời ra tiền viện bàn chuyện.

– Được.

Tiễn Trấn thủ ra ngoài xong, Nguyễn phu nhân cùng thái phu nhân và nhị di nương bắt đầu sắp xếp các việc trong dinh. Từ lâu rồi thái phu nhân đã giao toàn bộ quyền quản gia cho phu nhân. Bà làm một lão nhân hưởng phúc có con dâu hầu hạ. Nhưng bà vẫn quen luôn tay làm việc như thuở cơ hàn nên các việc chăm sóc vườn rau, gốc hoa trong sân nhà bà vẫn tự mình làm. Thỉnh thoảng bà cũng ngồi nghe con dâu sắp xếp việc nhà.

Nguyễn phu nhân có tiếng hiền thục, đảm đang. Chuyện trong viện ngoài phủ đều có thể gánh vác. Mấy năm nay phu nhân cũng giao ít việc nhà cho Trương di nương lo liệu.

Phủ Trấn thủ nằm trên khu đất Trường Đồn trước đây. Từ đây đi đến các huyện lỵ đều thuận đường sông, đường bộ. Phủ nằm ở giữa gò đất cao. Cổng chính hướng về phía Nam. Các phủ huyện thường giống nhau theo trật tự, Đông chính Tây trợ, Nam tả Nữ hữu. Trấn thủ và gia quyến ngụ ở biêt thự phía sau Dinh Trấn, có bốn cổng vào gồm một chính và ba phụ.

Dương tổng quản dẫn đầu các gia nhân cũ mới đến trình diện. Cũ là những gia nhân đi theo từ phủ ở kinh thành đến đây. Mới là gia nhân hầu hạ Lưu thủ Trấn Định Tường sở tại. Tất cả gia nhân quỳ ra mắt các vị phu nhân.

Thái phu nhân gật đầu khoát tay cho tất cả đứng dậy, chia hai bên tả hữu nam nữ mà đứng.

– Bẩm phu nhân, đây là Trương quản sự và Phùng quản sự lo việc nội ngoại của phủ trước đây.

– Hạ nhân ra mắt thái phu nhân, phu nhân.

– Miễn lễ.

Đợi thái phu nhân lên tiếng dặn dò chung trước, Nguyễn phu nhân mới chậm rãi an bày các việc.

– Phùng quản sự theo cùng Dương tổng quản lo việc ở ngoại viện. Chú ý chăm sóc lão gia và hai vị thiếu gia chu đáo.

– Dạ. Tạ ơn phu nhân.

– Trương quản sự theo Nguyễn quản sự lo việc nội viện. Sắp đặt người hầu hạ thái phu nhân cẩn trọng.

– Dạ. Tạ ơn phu nhân.

Đợi bốn quản sự lui về vị trí, Nguyễn phu nhân nói tiếp:

– Sắp tới việc trong phủ rất bận rộn. Vài ngày tới ta sẽ dặn dò các công việc cần kíp. Bốn người các ngươi chuẩn bị nhân sự đầy đủ. Dương tổng quản và Nguyễn quản sự đã từng theo lão gia nhiều năm, việc tu bổ ngoại viện, nội viện cũng không lạ. Các ngươi theo lời hai người này trù bị.

– Dạ, phu nhân.

Nguyễn phu nhân khoát tay ra hiệu, Dương tổng quản bước ra nói.

– Lão gia, thái phu nhân và phu nhân biết mọi người đã nhọc công vất vả. Cái này là phần thưởng công, mấy ngày tới mong là ai cũng sẽ cố gắng.

– Tạ ơn lão gia, thái phu nhân và phu nhân.

Đợi nhóm gia nhân nhận tiền thưởng, lui xuống chỉ còn bốn vị quản sự ở lại thì Nguyễn phu nhân ban ghế ngồi cho họ.

– Chuyện đầu tiên là tìm thầy học cho Minh nhi. Con sẽ xin lão gia lưu tâm tìm. Mấy ngày này sẽ nhờ Bùi phó đốc tiếp tục chủ giáo. Mẫu thân thấy được không?

– Được, chỉ là Bùi phó đốc bận nhiều công vụ. Phải tìm người nhanh.

– Dạ. Con định hỏi phụ thân chiều nay.

– Đúng rồi, vậy mà ta quên. Châu lão biết rộng sẽ tìm được người thực tài.

– Dạ, mẫu thân muốn đi xem hậu viện không?

– Không cần đâu. Ta ở Tây viện là được rồi. Con cứ sắp xếp. Vài ngày nữa ta muốn khai mảnh đất phía sau trồng ít rau cỏ.

– Dạ, …

Nguyễn phu nhân định nói tiếp thì thấy thái phu đưa tay che miệng ngáp. Lúc nãy ăn cơm xong bà có uống thang thuốc, chắc có vị an thần.

– Mẫu thân về phòng nghỉ ngơi nhé? Đợi người ngủ dậy con sẽ bới tóc lại cho người.

– Được, khi nào nhà thông gia tới con nhớ báo ta.

– Dạ, con nhớ.

Thái phu nhân khoát tay ý bảo không cần tiễn, bà dẫn theo hai thể nữ rời đi. Nhóm người còn lại nghe Nguyễn phu nhân dặn dò tiếp. Bà quay sang phía Trương di nương đang nhìn vào quyển sổ trên tay, hỏi:

– Còn việc nào quên nhắc đến không?

– Dạ, phu nhân đã nói đủ các việc. Chỉ là việc trồng mấy luống hoa và mấy chậu cây mang từ kinh đô về. Mình trồng lúc này đầu mùa mưa rất thuận lợi.

– Được, khi nào mẫu thân khỏe trồng rau cỏ thì ta cũng theo làm. Muội nhớ coi kỹ mấy loại hoa có hương, hỏi lang y cẩn thận, không để ảnh hưởng sức khỏe của thái phu nhân.

– Dạ, thiếp biết. Thiếp sẽ cẩn thận.

– Chỗ của lão gia và hai thiếu gia không cần trồng hoa. Chọn mấy chậu kiểng phù hợp, trồng thêm mai tre trúc là được.

Nghe phu nhân bàn với Trương di nương khiến hai người  Phùng, Trương quản sự tò mò nhưng không dám biểu hiện ra mặt. Nhà quan lại hay thương nhân giàu có thì chuyện một bà chánh, mấy bà thiếp thất là chuyện thường. Bà chánh nắm quyền quản lý nội viện, có danh phận, rồi có thiếu gia tiểu thơ dựa vào.

Bà chánh già lớn tuổi không còn được phu quân sủng ái, vì thế bà chánh nắm rất chặt các quyền lợi của mình. Thiếp thất thì trẻ đẹp thường được các vị lão gia sủng ái, dùng sự sủng ái này để có cuộc sống xa hoa. Tiếp sau là muốn có thêm các quyền khác, lấn át thiếp thất khác, đôi khi lớn gan muốn tiếm quyền chánh thất.

Cuộc chiến phía sau tường cao cổng kín quyết liệt không kém chốn sa trường. Mấy người được làm quản sự nội ngoại viện này đều đã trải qua bao nhiêu cảnh ngộ, lòng người sâu hiểm bao nhiêu cũng đã từng biết. Phùng và Trương quản sự hơi thở dài, xem ra tương lai của họ sẽ khó lường.

Chuyện tranh đấu giữa các bà, ai thắng ai bại đều liên quan đến họ. Họ nên theo ai bỏ ai đây?

Nguyễn phu nhân tuổi đã tứ tuần, mái tóc chưa bạc nhưng không còn bóng mượt. Gương mặt bà thon thon hình trái xoan với song mũi cao và đôi mắt hơi sâu. Thời con gái bà cũng là mỹ nhân có tiếng trong vùng. Qua thời gian, chiếc cằm nhỏ đã đầy đặn hơn, nét nhăn trên khóe miệng và đuôi mắt làm cho gương mặt phu nhân thêm phần lỗi lạc, từng trải. Hôm nay phu nhân vấn tóc đơn giản để lộ vầng trán cao hơi khác so với tiêu chuẩn của phần đông phụ nữ. Phu nhận vận bộ áo thường phục xanh nền nã may bằng vải lanh.

Phía sau bà là Trương di nương cũng mặc bộ áo vải lanh, áo màu vàng nhạt, váy màu xanh xám nhẹ nhàng. Trương di nương tuổi gần ba mươi, độ tuổi mặn mà của người phụ nữ. Gương mặt tròn nở nang, miệng nhỏ mũi thanh.

Cả hai đều sanh đặng thiếu gia cho Trấn thủ, tuổi của phu nhân đã lớn đường sanh nở không hy vọng nữa. Sao phu nhân lại cho phép di nương can dự chuyện quản lý hậu viện, hậu hoạn khó lường. Hơn nữa chuyện đại kỵ là không giữ tôn ti trật tự chốn hậu viên sẽ làm nội phủ lộn xộn. Nguyễn phu nhân không dè chừng như vậy thật sơ sót.

Dù sao hai người Phùng Trương nghĩ mình là người mới, không dám trình ý mà chỉ nhge sắp đặt mà theo. Trước đây họ làm quản sự cấp hai của Lưu thủ. Khi có chiếu thuyên chuyển họ bị bỏ lại nơi này trông coi phủ chờ Tân Trấn thủ. Bây giờ hai người cũng coi như được nâng cấp, không thiệt thòi gì. Chỉ mong là Nguyễn phu nhân đảm đang giữ yên nội viện, họ không cần bị lôi vào cuộc giao tranh.

Dương tổng quản nghe xếp đặt việc trong phủ xong thì bẩm báo:

– Bẩm, phu nhân các Phủ, Huyện đều cử người đến xin tân kiến. Phu nhân định ngày nào để thuộc hạ nhắn lời?

– Ta định vài ngày tới để thái phu nhân hồi phục sức khỏe sẽ gặp. Dù sao cũng phải sau khi lão gia tiếp kiến Tổng trấn mới được.

– Dạ, thuộc hạ sẽ nhắn lại.

Buổi trưa nay Trấn thủ cho người báo tin ở bên ngoài cùng thuộc hạ, khi nào Châu lão sư đến sẽ về đón tiếp.

Thái phu nhân sau giấc ngủ trưa tinh thần đã sảng khoái. Thấy phu nhân rộn ràng lo thu xếp trước sau thì sai thể nữ bên cạnh vấn tóc cho mình. Thể nữ a Trang bên cạnh bà cũng khéo léo lanh lợi. Ngày thường bà thích để phu nhân vấn tóc là để cùng chuyện vãn vài câu, thêm tình thân mật. Thói quen này đã có từ bao năm nay rồi. Hơn nữa đâu có ai khéo léo, chiều chuộng bà như con dâu này.


Tác giả: VRSS

Related Images:

 

Ân khúc Lưu thủy hành vân – Chương 02

Chương 02: Nguyễn Gia


Bà sanh được ba con, hai trai và một con gái ở giữa. Nhưng thời gian bà sống cùng con dâu Châu thị này là lâu nhất. Bà đã nhìn Châu tiểu thơ từ một bé gái chưa biết trâm cài lược giắt đến nay đã qua bốn mươi rồi. Gần bốn mươi năm hai người đã cùng nhau trải qua gian nan vất vả. Thời cuộc xoay vần, ba người con của bà bị cuốn theo vòng chiến tranh danh lợi. Chỉ có con dâu trưởng này luôn bên cạnh chăm lo cho bà. Cũng may con trai trưởng có nghĩa, không phụ lòng con dâu.

Nhìn mái tóc mình đã bạc hơn nửa, thái phu nhân không khỏi thở dài. Bà đã sống qua một đời người rồi. Giờ nhìn thấy con trai thành danh, cháu nội khoẻ mạnh, lại được trở về quê hương. Thật không tiếc một đời này.

Bao nhiêu năm chung sống đã làm hai người đàn bà thấu hiểu và trân trọng duyên phận này. Nguyễn phu nhân rất thuần thục vấn mái tóc đã bạc của lão phu nhân theo kiểu mà bà ưa thích.

– Trần lang y đang ở bên ngoài. Người muốn ăn sáng trước hay để lang y bắt mạch trước?

– Để Trần lang y bắt mạch trước đi. Ta không sao, chỉ hơi mệt nên ngủ dậy trễ thôi.

Vừa nói lão phu nhân vừa vỗ nhè nhẹ lên cánh tay con dâu. Bà vốn là thường dân áo vải, sống vất vả từ lúc chạy nạn đến đây nên luôn dậy sớm. Chỉ có những lúc bệnh hoạn mới dậy trễ như hôm nay. Nhìn con dâu thong dong nhưng chắc trong lòng lo lắng lắm. Chắc nó đã đến đây từ sớm, vừa chờ bên ngoài vừa thỉnh lang y. Khắp thiên hạ này có mấy ai được như bà, mà bà cũng thương mến con dâu này còn hơn con gái ruột của mình.

Nguyễn lão phu nhân năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng dấp hơi nhỏ, lưng đã còng, tóc đã bạc nhưng sức khoẻ vẫn còn tốt. Ít ra là sau gần một tháng đi thuyền từ kinh thành về đây vẫn an ổn.

– Ta hốt mấy thang thuốc dưỡng thân. Lão phu nhân uống vào sẽ dần hồi phục.

– Đa tạ Trần lang y.

– Không dám, là chức trách của thuộc hạ. Cáo từ.

Hậu viện dù sao cũng không thể ở lâu, Trần lang y viết xong thang thuốc giao cho tổng quản thì lui ra ngoài tiền viện. Trần lang y là tuỳ tùng của Nguyễn Trấn thủ đã nhiều năm, nên ông cũng hay xem mạch chẩn bệnh cho lão phu nhân khi cần thiết.

Trần lang y vừa đi thì Trương di nương và tỳ nữ đến thỉnh an. Trương di nương trẻ tuổi xinh đẹp, đang ở thời xuân sắc. Nhưng qua dáng điệu đoan trang dễ dàng nhận ra Trương di nương cũng thuộc con nhà gia giáo. Chuyện Trương di nương được nạp vào làm thiếp cho lão gia cũng là chuyện hi hữu. Người tốt tính sẽ nói đó là duyện phận giữa Nguyễn trấn thủ và Trương di nương. Người xấu miệng sẽ dèm pha là Nguyễn trấn thủ nhân cơ hội hà hiếp ân nhân thân cô thế mỏng.

Dù là lời gì thì cũng đã tám năm rồi. Thời gian là thước đo lòng người, thật giả sẽ hiện chơn. Qua tám năm, Trương di nương hạ sanh nhị thiếu gia Nguyễn Văn Minh, còn được lão phu nhân và phu nhân chánh thất coi trọng nên trong phủ cũng không còn lời ra tiếng vào.

Ba người đàn bà bên này nói vài chuyện sắp xếp trong nhà, còn ở sân tập thì Nguyễn trấn thủ đang cùng tuỳ tùng luyện võ. Nguyễn Trấn thủ đã ngoài bốn mươi nhưng rất tráng kiện. Dáng người ông thẳng tắp, gương mặt phong sương nghiêm nghị. Những lúc luyện võ thế này mới thấy được uy nghi của vị Bình Tây Đại tướng quân một thời.

Ở bên phải sân tập có một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, diện mạo anh tuấn, mày rậm mắt sáng đang cùng đấu với võ sư. Thiếu niên này là đại công tử Nguyễn Văn Lâm, con trai trưởng của Nguyễn Trấn thủ. Những năm này đại công tử theo phụ thân rèn luyện chăm chỉ, sức vóc đã vượt trội hơn so với các thiếu niên cùng tuổi. Sức lực thiếu niên cũng không nhỏ, nhìn qua không kém bao nhiêu so với võ sư của mình.

Đứng trong sân tập còn có nhị công tử Nguyễn Văn Minh, đôi mắt chăm chú không rời nhìn đại ca đang đấu võ. Năm nay nhị công tử mới tám tuổi nên chưa được học nhiều quyền cước mà vẫn còn tập đứng tấn, luyện thế. Nhị công tử rất say mê luyện võ nên không khỏi nóng nảy muốn vượt lên học nhanh hơn. Mấy lần nhị công tử đã chịu phạt do tính tình nóng nảy của mình.

Ai dám phạt? Đương nhiên là phụ thân Nguyễn trấn thủ rồi. Ông nổi tiếng là người nghiêm khắc, trị quân rất nghiêm. Đối với hai con trai lại càng nghiêm khắc hơn.

Mặt trời chưa lên nhưng mồ hôi nhỏ dài ướt đẫm khăn vấn đầu của mọi người. Thời điểm này là bắt đầu mùa mưa, nhưng vài cơn mưa đầu mùa chưa xua tan được cái nóng nực. Nguyễn trấn thủ khoát tay ra hiệu ngừng luyện tập. Các tuỳ tùng không vội giải tán mà theo bước ông đi về phía sân bên này. Đại công tử vẫn tập trung tinh thần trong từng đường quyền. Nhị công tử thấy phụ thân đi đến thì hành lễ rồi đứng bên cạnh xem.

Vị võ sư tuổi đã ngoài bốn mươi, chòm râu đen ngắn hơi rậm làm gương mặt xương xương càng nhỏ hơn. Dáng người ông không cao lớn, chỉ ngang với đại công tử. Kinh nghiệm thực chiến của ông thì không nghi ngờ gì, vượt trội hơn đại công tử rất nhiều. Từng đường quyền ông vung ra đều đúng vào khoảng hở của đối phương. Nhìn trận đấu có vẻ ngang nhau nhưng người luyện võ nhận ra ngay đại công tử đã dùng tám phần lực, còn vị võ sư chỉ dùng năm sáu phần. Đánh lâu dài thì biết ai sẽ nắm phần thắng.

– Được rồi.

Tiếng Trấn thủ làm hai người dừng quyền, xoay người chắp tay hành lễ.

– Phụ thân.

– Tướng quân.

Trần thủ gật đầu nhận lễ rồi nói:

– Phương Ưng, càng ngày càng linh hoạt. Nghe nói ngươi có thế võ mới.

– Bẩm tướng quân phải.

– Được lắm. A Ngạc, ngươi lên đi. Để hắn ra chiêu mới ta xem thử.

– Tuân mệnh.

Hai người bước ra sân chuẩn bị đấu. Đại công tử lui về đứng sau lưng Trấn thủ. Đôi mắt chăm chú hưng phấn nhìn hai người giữa sân, quên những giọt mồ hôi còn đọng trên cổ áo.

Không chỉ riêng đại công tử, mọi người trên sân đều hưng phấn muốn xem thế võ mới của Phương Ưng sư phụ. Gọi là sư phụ vì hầu hết người đứng đây ít nhiều đều nhận sự chỉ dạy của ông. Kể cả Trấn thủ cũng không ít lần giao đấu và luận bàn võ thuật với ông. Phương Ưng tuổi ít hơn nhưng thiên phú và lãnh ngộ võ thuật vượt trội. Cả đời ông chỉ quan tâm đến các thế võ và luyện khí công.

A Ngạc tên là Nguyễn Văn Ngạc, hộ vệ thân tín nhất của Trấn thủ, luôn một bước không rời, như hình với bóng. Từ lâu rồi người ta đã thấy a Ngạc đứng sau lưng Trấn thủ, không ai biết nhiều về gốc gác, thân nhân của y. Nhưng ai nấy đều biết chuyện y đã từng hai lần đưa thân cản gươm và đỡ một viên đạn cho Trấn thủ. Không ai nghi ngờ lòng trung thành của y.

Trên sân Phương võ sư và Ngạc hộ vệ đã bắt đầu. Võ sư tinh thông các loại quyền cước, ra chiêu linh hoạt, khó đoán. Ngạc hộ vệ thì từng chiêu rõ ràng, mạch lạc, không màu mè nhưng luôn khiến đối phương lo ngại vì sức sát thương.

Lúc đánh nhau sợ nhất là phân tâm, nhưng đây là luyện tập nên võ sư hô lớn chiêu thức mới. Mọi người đứng xem càng hưng phấn theo dõi từng chiêu mới của Phương võ sư. Trấn thủ hơi nhíu mày nhìn võ sư nhanh nhẹn di chuyển tránh đòn rồi vòng ra sau đánh vào huyệt đạo trên lưng và thắt lưng Ngạc hộ vệ. Hộ vệ chỉ kịp né một chiêu, chiêu sau bị đánh trúng phần trên hông đau điếng, người lập tức vả mồ hôi, lạnh toát.

Phương võ sư dừng chiêu, đỡ hộ vệ, rồi quay lại chắp tay với Trấn thủ.

– Cái này là biến chiêu từ võ Tây Sơn.

– Phải thưa tướng quân. Năm đó giao chiến thuộc hạ không ít lần quan sát các chiêu thức của họ. Mấy năm nay thử tìm biến chiêu phá giải.

– Nhưng biến chiêu này lại có nhược điểm. Nếu không đủ nhanh nhẹn và linh hoạt tất không thể dùng.

– Tướng quân đã nhìn ra rồi. thuộc hạ đang nghĩ cách khắc phục.

– Tốt lắm. Ngươi chọn vài người nhanh nhẹn luyện tập trước. Có kết quả trình ta hay.

– Tuân mệnh.

Nhóm người giải tán sau cái khoát tay của Trấn thủ.


Tác giả: VRSS

Related Images:

 

Ân khúc Lưu thủy hành vân – Chương 01

Chương 01: Phủ Kiến An


Tiếng trống điểm canh năm vang lên. Nguyễn phu nhân giật mình tỉnh giấc. Mấy khắc đầu bà còn mơ màng như trong mộng. À, mình đã về đến quê nhà rồi. Bao nhiêu năm rồi mình mới về lại quê hương?

Bà nhìn sang bên cạnh đã trống không, phu quân đã dậy để luyện võ rồi. Bao nhiêu năm nay chàng vẫn như thế, chuyên tâm cần mẫn luyện tập hàng ngày, chưa hề xao lãng. Cũng may vì vậy mà thân thể chàng vẫn tráng kiện. Nếu không thì bao nhiêu năm gian khổ chàng đã chẳng thể vượt qua.

Chiều muộn hôm qua đoàn người họ mới đến Dinh Trấn thủ, bà mỏi mệt, sắp xếp việc cần thiết rồi ngủ sớm. Không khí quê hương có khác, lòng bà thanh thản nên ngủ sâu. Giấc ngủ làm cả người tràn đầy năng lượng. Nguyễn phu nhân xuống giường, đi ra gian ngoài. Hai tỳ nữ đã chuẩn bị xong chậu rửa mặt và khăn. Chắc là chuẩn bị cùng lúc với phu quân. Xem ra mình lại không khoẻ mạnh như chàng rồi.

– Bẩm phu nhân, lúc nãy nhị di nương đến hầu. Lão gia dặn nhị di nương lo chuẩn bị tiếp đón Ngoại công đại thiếu gia, để phu nhân nghỉ ngơi thêm.

– Ừ, ta biết rồi. Hôm nay có ai đi luyện tập cùng lão gia?

– Dạ bẩm, đai thiếu gia, nhị thiếu gia đều đi. Tuỳ tùng của Lão gia đều có mặt.

Đúng là chỉ có mình ta là già cả rồi. Nguyễn phu nhân than thở trong lòng nhưng gương mặt hơi mỉm cười. Lâm nhi và Minh nhi đều ham mê luyện võ, cũng có chí tiến thủ và chút thiên phú. Trong lòng chàng rất hãnh diện nhưng không dám lộ ra, sợ hai đứa nhỏ sanh lờn mà chậm trễ việc luyện tập.

Chuyện tiếp đón phụ thân, mẫu thân và họ hàng nhà mình không cần vội. Đi từ Cù lao Dài đến đây mất gần ba canh giờ. Huống chi phụ thân biết lão gia coi trọng việc luyện tập võ nghệ và thao luyện quân lính nên sẽ không đến sớm. Từ lúc nhận chỉ dụ của Đức kim thượng, bà đã gửi thư về nhà báo tin phụ thân hay.

Lần này lão gia nhậm chức Trấn thủ Trấn Định Tường là tin vui. Bao nhiêu năm bôn ba khắp nơi, giờ về nhậm chức gần với quê nhà không tránh khỏi ngày đêm trông ngóng. Tuy Dinh Định Tường trấn ở Phủ Kiến An này và Cù lao Dài cách nhau gần một ngày đường nhưng như vậy là gần nhứt rồi. Nếu không phải Đức Kim thượng biết lão gia có lòng nhớ quê, Định Tường Trấn thủ khuyết chức thì lão gia vẫn còn ở kinh đô. Sau đó ai biết là sẽ điều đi vùng biên địa nào nữa?

Mấy năm nay thái phu nhân tuổi hạc đã cao, luôn miệng nhắc quê hương. Ai cũng biết thái phu nhân muốn trở về quê. Ngặt nỗi lão gia còn theo mệnh trời, không thể tuỳ tiện đi lại. Để thái lão phu nhân vò võ một mình ở quê nhà thời lỗi đạo. Hai bề trung hiếu làm lão gia không khỏi bâng khuâng, phiền muộn. Giờ thì lão gia có thể vẹn cả hai bề rồi.

Tối qua về đến nơi thì thái phu nhân đã rất mệt. Trước đó đã nhắn tin về cho thuộc hạ sắp xếp phòng ốc, trù bị nên thái phu nhân có ngay phòng để nghỉ ngơi. Bà dặn dò tỳ nữ trông chừng cẩn thận, tránh làm kinh động giấc ngủ của người.

Sửa soạn xong áo sống, búi tóc cài trâm thì vầng mây phía đông đã ửng hồng. Xưa nay bà vẫn thích mặc áo màu sắc thanh nhã, búi tóc cài trâm đúng mực. Lúc ở kinh thành, qua lại giao thiệp với các phu nhân thì cần chỉnh chu, đúng phép. Bây giờ về đây thì không cần nghiêm khắc như vậy, cảm giác nhẹ nhàng thả lỏng làm tâm trạng thật tốt. Nguyễn phu nhân chậm rãi dời bước ra ngoài.

Theo hành lang hậu viện, Nguyễn phu nhân đi về hướng tây sân viện. Hành lang rộng rãi lát gạch đỏ au, mái ngói còn mới, hàng lan can gỗ sao được lau chùi bóng loáng. Cả hậu viện được quét tước sạch sẽ, cây kiểng bày biện rất có khuông có dạng. Phủ Kiến An vừa được đổi từ huyện lên nên Phủ dinh vẫn chưa được tân trang bố trí lại. Thậm chí Phủ môn vẫn còn y nguyên như trước. Quan lại sở tại có ý chờ lão gia đến để sắp đặt cho hợp ý. Thời gian tới sẽ rất bận rộn đây.

Phía Long Hồ Dinh của Lưu Trấn thủ Vĩnh Thanh chắc cũng giống vậy. Lưu Trấn thủ và lão gia là đồng liêu, tuy không qua lại thân thiết nhưng giao tình vẫn có. Lưu Trấn thủ cũng được ban chức theo chỉ dụ của Đức Kim thượng đầu năm nay. Trên đường đến Trấn Định Tường, lão gia có hội ngộ Lưu Trấn thủ một lần. Hai người đã trò chuyện rất lâu. Mấy năm nay lão gia Trấn thủ Bắc thành, đối với tình hình Trấn Gia Định không rõ như Lưu trấn thủ.

Nhưng đây là quê nhà nên sẽ thích nghi rất nhanh, không có gì phải lo lắng.  Lẽ ra lão gia muốn về nhà cũ ở Cù Lao Dài mấy hôm, nhưng vì đang trên đường nhậm chức không thể tuỳ tiện. Vả lại lần này có tuỳ tùng cùng các thuộc hạ theo nên không tiện ở lại nhà cũ.

Cũng tám năm rồi Nguyễn phu nhân mới trở lại nơi đây. Hôm đó bà cũng trò chuyện với Lưu phu nhân nên biết vài chuyện to nhỏ xảy ra ở đây mấy năm này. Từ ngày Đức Kim thượng đăng ngôi liên tục đốc thúc khai hoang, lập ấp vùng này. Nguyễn Tổng trấn cũng có tâm gây dựng vùng Gia Định phồn vinh nên làng mạc, phố chợ nằm dọc các con lộ, bến sông rất nhộn nhịp.

Nhưng Trấn Định Tường là vùng đất mới được thu về, dân phong thấp, người thưa, khách thương hồ chưa qua lại nhiều. Chuyện thương mãi với Cao Miên và Xiêm La qua ngã này chưa thịnh. Lão gia phải ra sức nhiều mới được. Có lẽ vì vậy mà Đức Ngài mới chỉ dụ cho tướng công đến trấn nhậm. Có ai hiểu rõ vùng đất này hơn tướng công đâu?

Nguyễn phu nhân nghĩ miên man, đưa mắt nhìn bầu trời bao la ngoài kia. Phong cảnh nơi đây không đổi khác. Vẫn là dòng sông nước ròng nước lớn, vẫn những mảng rừng xanh mút mắt. Mong là lòng người cũng vậy, mong cuộc sống có cơm ăn, áo mặc là đủ rồi.

Phía trước gian phòng thái phu nhân có hai tỳ nữ nghiêm trang đứng hầu. Chắc thái phu nhân vẫn chưa thức dậy. Gần một tuần trăng lênh đênh trên biển làm thái phu nhân mệt mỏi. Nguyễn phu nhân không khỏi thở dài, mong rằng thái phu nhân sẽ yên vui hưởng an nhàn ở đây, thỏa lòng mong mỏi.

– Bẩm, phu nhân đến.

Hai tỳ nữ cúi người thưa.

– Tối qua thái phu nhân ngủ có giật mình không?

– Dạ bẩm phu nhân có. Tối qua thái phu nhân trở mình tỉnh giấc ba lần. Lúc đầu canh năm có giật mình một lát rồi ngủ tiếp.

– Ngươi ra ngoài truyền Dương tổng quản triệu Trần lang y đến.

Nguyễn phu nhân dặn dò tỳ nữ đi theo bên cạnh. Bà nhẹ bước đi vào và ngồi xuống gian phòng khách bên ngoài, còn ra hiệu cho mấy tỳ nữ nhẹ chân, lui ra bên ngoài.

Khoảng một khắc sau thì vị Dương tổng quản cùng Trần lang y đến. Theo lời dặn của tỳ nữ, hai người lui lại, đứng ngoài cái đình nhỏ chờ đợi. Lại một khắc lẳng lặng qua, trong phòng ngủ có tiếng động. Nguyễn phu nhân cùng hai tỳ nữ nhẹ bước tiến vào. Trong phòng thái phu nhân đã tỉnh giấc, đang tự mình thu dọn giường chiếu.

– Thái phu nhân để nô tỳ làm.

– Mời người rửa mặt.

– Mẫu thân ngủ ngon không?

Để hai tỳ nữ bận rộn thu dọn giường và giúp thái phu nhân rửa mặt. Nguyễn phu hơi cúi đầu chào, mỉm cười hỏi thăm.

– Ngủ ngon, không bị sóng biển dập dềnh làm ta ngủ ngon.

– Dạ, sáng nay trời không lạnh, con mở cửa sổ để mẫu thân hưởng nắng sớm. Mẫu thân nhìn xem bên ngoài không khí rất trong lành.

– Ừ, về nhà thật tốt. Con lại chải tóc cho ta đi. Hôm nay chắc phụ mẫu con đến, ta phải chỉnh tề coi mới được.

– Dạ. Chắc cũng qua giờ mùi mới tới. Mẫu thân không cần vội.

Trong chiếc gương đồng là hình ảnh hai người một già, một trẻ. À, mà Nguyễn phu nhân không còn trẻ nữa. Thái phu nhân nhìn hình ảnh con dâu trong gương. Mái tóc nó cũng có vài sợi tóc sâu rồi, không còn bóng mượt như thuở thanh xuân.


Tác giả: VRSS

Related Images:

 

Ân khúc Lưu thủy hành vân

Ân khúc Lưu thủy hành vân

Thể loại: điền văn, cổ đại.

Giới thiệu: “ … Từ ngày dọn cỏ dẹp gai trở đi, rành rành chân núi trắng phau, trọi trọi ngọn tre xanh ngắt, cảnh núi trở nên tươi đẹp, sừng sững vọt lên. Ngắm dòng nước biếc bên bờ cao, ruộng vườn bao quanh chân núi, hơi lam tuôn cuốn lẫn khói nấu cơm, chùa chiền trên chót hương tỏa mây lồng, thật không kém gì phong cảnh trung châu vậy….” Trích dẫn bản dịch chữ Quốc ngữ của Bia chép núi Vĩnh Tế.

Mấy trăm năm khai hoang lập ấp, cải biến dân phong, phát triển dân sinh đã trải bao gian lao vất vả.

Ngàn năm sau nước vẫn chảy mây vẫn trôi – Một khúc Lưu thủy hành vân ghi dấu thời gian dẫu trôi qua, lòng người vẫn nhớ!

Trong truyện có sử dụng vài tư liệu lịch sử về thời gian, nhân vật lịch sử, địa danh trong các tài liệu chính sử và ngoại sử. Tuy nhiên nội dung chính là do giả thuyết của tác giả. Nếu có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và theo lý giải riêng. Mong các bạn đọc hiểu và thông cảm.

Chúc các bạn có thời gian đọc truyện thú vị!

Tác giả: VRSS

Related Images: