Mạc Thiên Tích: 10 – Lư Khê Ngư Bạc

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 10 – Lư Khê Ngư Bạc

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 10 - Lư Khê Ngư Bạc

Đông Hồ dịch nghĩa

Mặt nước xa bát ngát, ngậm bóng chiều quái nắng,

Xóm Lư Khê, trong đám khói, hiện ra ánh đèn ngư.

Chiếc thuyền con lướt ngang làn sóng nhấp nhánh, ghé về đỗ ở bến,

Bóng chài lưới nổi sâm si dưới trăng.

Một tấm áo tơi, hơi sương thấm lạnh,

Vài tiếng chèo tre, khua ánh nước sáng ngưng động.

Phiêu linh ở ngoài cõi mênh mông mà tự cười mình,

Muốn giúp cho con cá rồng mà chưa thể được.

Đông Hồ dịch thơ

Bóng chiều nắng ngã dòng xanh thẳm,

Rạch Vược đèn ngư khói chập chừng.

Bến cũ nhấp nhô thuyền đỗ sóng,

Bờ xa san sát lưới phơi trăng.

Cánh tơi áo thấm sương pha buốt,

Mái trúc chèo khua nước sáng trưng.

Lồng lộng vời trông cười thử hỏi:

Cá rồng vùng vẫy chốn này chăng?


Bài vịnh họa thơ Nôm

Lại nghe hãy có cảnh thanh,

Nhà ngư Rạch Vược sánh in nguồn Đào.

Nỗi âm hao bây giờ mới tỉnh,

Kẻo gió truyền bán tín bán nghi.

Lao xao lời chúng thị phi,

Thế non thế nước thanh kỳ hóa hai.

Dẫu có bài địa linh nhơn kiệt,

Hội ý đây mới biết chẳng vu.

Bên sông có mấy nhà ngư,

Xa xem bóng ngỡ bức đồ đan thanh.(10)

Sánh thị thành lấy làm nhân mã,

Cũng nợ thần cũng trả ơn vua.

Trối ai lợi chuốc danh mua,

Vui nghề chày lưới tôm cua tháng ngày.

Khi ra tay một nghề một khác,

Ai ai đều mặc sức hoan ngu.

Đây đà bao buộc năm hồ,

Một mùi đồ sử bốn mùa thảnh thơi.

Câu lộng khơi thích tình khơi lộng,

Bút linh ngao nước động kiền khôn.(20)

Đăng nò hai loại một môn,

Lừa kình nhử ngạc sóng cồn lao xao.

Thiếp ba đào kia người đóng đáy,

Tóm trăm loài một đãy lược thao.

Chia nhau lớn bé thấp cao.

Cá rồng mệt mắt, kình ngao lẫn tròng.

Đã càn sông lại càn tới rạch,

Chờ cạn cồn mỗi cách mỗi hay.

Khi về hiệp mặt dang tay,

Rước xuân rượu cúc lại vầy tiệc vui.(30)

Biết phân ngôi, biết phân chủ khách,

Tuy giang thôn nào khác Trường An.

Trong ca nghe có tiếng vang,

Cũng lời mặc khách cũng trang cao bằng.

Thơ rằng:

Bến Vược nhà ngư chật mấy từng,

Trong nhàn riêng có việc lăng xăng.

Lưới chài phơi trải đầy trời hạ,

Gỏi rượu say sưa toại nghiệp hằng.

Nghề Thuấn hãy truyền bền trác trác,

Dân Nghiêu còn thấy đủ rằng răng.

So đây mười cảnh thanh hòa lạ,

Họa cảnh Đào Nguyên mới sánh chăng.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images:

 

Mạc Thiên Tích: 09 – Lộc Trĩ Thôn Cư

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 09 – Lộc Trĩ Thôn Cư

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 09 - Lộc Trĩ Thôn Cư

Đông Hồ dịch nghĩa

Lều tre tỉnh giấc gió lay mình,

Tiếng quạ ồn chi trước mái tranh.

Ráng xế treo nghiêng khung cửa tím,

Cây vườn che rợp luống rau xanh.

Tính gần mộc mạc hươu nai dại,

Lòng thích thơm tho nếp tẻ thanh.

Ai đó hỏi thăm đâu chốn ở,

Lưng trâu tiếng sáo lặng làm thinh.

Đông Hồ dịch thơ

Lều tre tỉnh giấc gió lay mình,

Tiếng quạ ồn chi trước mái tranh.

Ráng xế treo ngang khung cửa tím,

Cây vườn che rợp luống rau xanh.

Tánh gần mộc mạc hươu nai dại,

Lòng thích thơm tho nếp tẻ thanh.

Ai đó hỏi thăm nơi chốn ở,

Lưng trâu tiếng sáo lặng làm thinh.


Bài vịnh họa thơ Nôm

Tạ từ Nam Phố thẳng lui,

Lần qua Lộc Trĩ trải chơi cho tường.

Người bốn phương vầy làm một tác,

Tranh cỏ sưa lưu lạc dưỡng an.

Khóm non miếng nước chan chan,

Thú vui bốn thú, dân nhàn bốn dân.

Dầu muôn dân đợi thời mây gió,

Lòng chưa nguôi chúa ngõ tôi ngay.

Ruộng dân là chốn dân này,

Để khi gỏi rượu đến ngày nắng mưa.(10)

Ba sào trưa hãy còn nghỉ khỏe,

Toại tấc lòng già trẻ đều no.

Hoặc thuyền hoặc bộ cũng cho,

Miễn thông cùa thế của thế ngõ bù khát khao.

Thà ba đào chẳng thà tướng phủ,

Ông cháu truyền một thú ngư hà.

Non ngưu đôi bữa lân la,

Rút giây đằng cáy quẩy chà liễu dương.

Riêng một phương cày mây cuốc nguyệt,

Ba tháng xuân chưa thiệt một ngày.(20)

Đồng châu nội vũ ra tay,

Khi câu nước trị, khi cày nhà an.

Người thanh nhàn vật thì long thạnh,

Dân bang kỳ ỳ sánh kỳ tây.

Nhà nhà cửa cửa thuận thay,

Nơi ngâm thơ Lý, nơi vầy rượu Tô.

Đã say no lại tình nhân nhượng,

Vì ở nơi cư thượng hữu khoan.

Thảnh thơi đất thẳng bừa an,

Có dân làm lụng, có làng ăn chơi.(30)

Thói lành nơi thôn quê cũng thú,

Đường thẳng soi theo dấu lâm san.

Chung nam nẻo tắt làm quan,

Đê chi chim nghị vượn bàn cái danh.

Thơ rằng:

Lâm lộc ai rằng thú chẳng thanh,

Nửa kề nước biếc nửa non xanh.

Duỗi co chẳng túng kiền khôn hẹp,

Cúi ngửa vì vâng đức giáo lành.

Lưu loát hưởng dư ơn nước thạnh,

Ê hề sẵn có của trời dành.

Đâu no thì đó là an lạc,

Lựa phải chen chân chốn thị thành.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images:

 

Mạc Thiên Tích: 08 – Nam Phố Trừng Ba

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 08 – Đông Hồ Ấn Nguyệt

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 08 - Nam Phố Trừng Ba

Đông Hồ dịch nghĩa

Một vùng xanh bát ngát, một vùng trong văng vắt.

Mặt biển lặng lẽ lai láng, nối liền với cánh bãi, một mẫu thu bàng bạc.

Mưa vây quanh sông trời cho làn khói kết tụ.

Gió không chút xao động mặt biển, cho nên bọt sóng mất tăm.

Ban sáng, cánh buồm lướt trên nước nhanh nhẹn.

Triều dâng, con thuyền chở mây trôi nhẹ nhàng.

Biết rằng đó cũng như con cá rồng vào biển ẩn náu.

Bóng trăng trong trẻo, ánh sáng tỏ, lòng người sung sướng rạng rỡ.

Đông Hồ dịch thơ

Một vùng xanh ngát một doành khơi,

Bãi nối màu thu tiếp sắc trời.

Mưa khéo đem mây về kết tụ,

Gió nào cho sóng động tăm hơi.

Biển hâng hẩng sáng triều tuôn dẫy,

Buồm nhẹ nhàng đưa khói thoảng trôi.

Vực thẳm cá rồng còn ẩn náu,

Êm đềm nước ngậm bóng trăng soi.


Bài vịnh họa thơ Nôm

Muôn cùng lời chúng phô trương,

Rằng: nơi Nam Phố một phương lạ đời.

Khắp dưới trời rằng nơi cảnh vật,

Muôn miệng truyền hẳn thật nào ngoa.

Thanh thanh nước trải dòng la:

Đố ai dệt được long sa cho tày.

Phẳng lặng thay bãi dài biển rộng,

Mây phượng trì một giống quang tinh.

Đã hay lai láng dòng xanh,

Cá phun nước mực, hạc quanh khói trà.(10)

Nhạn gần xa hãy còn hiệp lũ,

Chốn bãi nồm bay phủ mừng xuân.

Thích ai gỏi vược rau thuần,

Giang hồ du khách mở gần hải môn.

Mặt cá tôm đều bày nhan nhản,

Đầm giao long chưa hẳn doành khơi.

Có khi mạc được thợ trời,

Cũng tòa nhật nguyệt, cũng ngôi tinh thần.

Thú giang tân này là đệ nhất,

Nghĩ trần hoàn một vật một ưa.(20)

Nguồn trong nước sạch thấy chưa,

Câu phao ống ngọc, lưới lừa dòng ngân.

Khách giang tân tấm lòng mài mại,

Sự muôn năm dường hãy mới qua.

Mảng còn ngoạn cảnh lân la,

Địch ai trổi tiếng gió xa đưa gần.

Khúc vừa ngưng, giọng cười ha hả,

Tưởng tượng dường chẳng bạ trần ai.

Nước thu dãi dạng trời dài,

Vui trong tạo hóa, khác ngoài kiền khôn.(30)

Ghe ngư thôn ngâm đề Đỗ Phủ,

Sức tài hèn chưa đủ đua bơi.

Thơ rằng:

Dòng Nam phẳng lặng khách dầu chơi,

Hai thức như thêu nước với trời.

Bãi khói dưới kia hương lại bủa,

Hồ gương trong đó gấm thêm rơi.

Sóng chôn vảy ngạc tình chi xiết,

Nhạn tả thơ trời giá mấy mươi.

Một lá yên ba dầu lỏng lẻo,

Đong trăng lường gió nước vơi vơi.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images:

 

Mạc Thiên Tích: 07 – Đông Hồ Ấn Nguyệt

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 07 – Đông Hồ Ấn Nguyệt

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 07 - Đông Hồ Ấn Nguyệt

Đông Hồ dịch nghĩa

Mây tạnh, mây tan trong cõi mênh mông bát ngát.

Một vùng phong cảnh tiếp liền với cõi rộng lớn.

Phía trên, sáng sủa trong trẻo, phía dưới sóng nước yên tĩnh lặng lẽ, truyền nhau đôi bóng.

Mặt biển biếc, ánh sáng lạnh, khắp bốn phương sạch sẽ.

Sâu rộng ngâm chứa cả trời rộng lớn.

Lạnh lẽo không thẹn với biển mênh mông.

Con ngư long tỉnh mộng, trở mình vùng vẫy cũng không làm phá vỡ được.

Một tấm lòng băng vẫn rực rỡ chói chang y như cũ.

Đông Hồ dịch thơ

Khói lạnh mây tan cõi diểu mang,

Một phùng phong cảnh giữa hồng quang.

Trời xa mặt sóng in đôi bóng,

Biển bạc vành gương dọi bốn phương.

Rộng đã sánh cùng trời bát ngát,

Sâu còn so với biển mênh mang.

Cá rồng tỉnh giấc chi tan vỡ,

Một tấm lòng băng vẫn chói chang.


Bài vịnh họa thơ Nôm

Lơ thơ kìa núi nọ non,

Đời bao mấy lũ, cảnh còn nhưng nhưng.

Mắt láo lưng, mảng nhìn hoa cỏ,

Một Đông Hồ là thú võng xuyên.

Vũng bằng nước trải trời liền,

Chén quỳnh rượu cúc dòng thuyền giúp vui.

Nguyệt sao soi một vùng vãn vãn,

Tượng giữa dòng in sẵn cung nga.

Khách tiên vầy lũ đôi ba,

Trên khoe mặt ngọc, dưới lòa đái gương.(10)

Một mình mang muôn trùng xa cách,

Nhìn nhau thì trong sạch nước thu.

Nổi chìm đã hẳn trước sau,

Lòng không chốn hiểm quản đâu lạnh lùng.

Hiu hiu ai phất gió đông,

Trên hồ tinh tú một dòng lung lay.

Kẻ gió mây người thì non nước,

Hai phía đều chiếm được thu thanh.

Cảnh lành như đợi người lành,

Mua nhàn một khắc giá đành nghìn cân.(20)

Thấy tinh thần tấm lòng phơi phới,

Cảnh vẽ vời xui lại nguồn tham.

Khuyên ai chưa trả áo cơm,

Đã say thế nước, lại ôm thế trời.

Mấy khách chơi xa gần tòng tụ,

Rượu thơ bày chẳng ngủ năm canh.

Say sưa xem cảnh hòa thanh,

Ca xoang dưới nguyệt tiếng đoanh trên ngàn.

Mấy khách thuyền mỗi tài mỗi đủ,

Thưởng giai kỳ kẻo phụ lương tiêu.(30)

Hòa nghe, hòa tỏ, hòa xiêu,

Gió mưa phủi động nước bèo khiến tan.

Chút lời hoan giải vần tả cảnh,

Miễn đừng cười, dễ sánh tiền chương.

Thơ rằng:

Một hồ lẻo lẻo tiết thu quang,

Giữa có vần trăng nổi rõ ràng.

Đáy nước chân mây in một sắc,

Ả Hằng nàng Tố lố đôi phương.

Rạng thanh đã hứng thuyền Tô Tử,

Lạnh lẽo càng đau kiếng Nhạc Xương.

Cảnh một mà tình người dễ một,

Kẻ thì ngã ngớn kẻ sầu thương.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images:

 

Mạc Thiên Tích: 06 – Châu Nham Lạc Lộ

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 06 – Châu Nham Lạc Lộ

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 06 - Châu Nham Lạc Lộ

Đông Hồ dịch nghĩa

Bóng râm mây tối vá kết lại từng mảng ráng chiều.

Ở chỗ non linh núi đẹp, đàn chim chiều bay trắng.

Buổi chiều bày thế trận giữa trận, la liệt trên ngàn cây thơm.

Lúc lạnh, đáp xuống chỗ cảnh núi bằng như rót bông hoa ngọc.

Bóng thác cùng bay chấp chới trên đầu ngọn núi trăng sáng.

Bóng mây vòng quanh liền với bãi cát chiều tà.

Sốt sắng hăng hái trên đường đời, thi hành mưu này kế nọ.

Kế tiếp nối đuôi nhau về nghỉ ngơi trên bờ nước bờ đá.

Đông Hồ dịch thơ

Bóng rợp mây râm phủ núi non,

Bay la bay lả trắng hoàng hôn.

Góc trời thế trận giăng cây cỏ,

Đóa ngọc hoa rơi khắp bãi cồn.

Trăng dải non treo làn thác đổ,

Chiều tà cát lẫn ánh mây tuôn.

Trên đường bay nhảy bao xuôi ngược,

Nghỉ cánh dừng chân bến nước còn.


Bài vịnh họa thơ Nôm

Luôn đường trở gót đi ra,

Chân còn Thạch Động, mặt là Châu Nham.

Thế đã cam thơ nào mạc đặng,

Hình thể này mới bạn họa danh.

Đỉnh kia tháp nọ đã đành,

Sói hùm lộn lạo, yến oanh dần dà.

Non chẳng già ai xưa khéo đặt,

Nảy chồi thu vẫn sắc kiều nhiêu.

Dọc dò đá mọc cheo leo,

Đã quen quyến nhạn, lại nhiều rủ loan.(10)

Cò đâu kể số muôn ngàn,

Tuông mây vén ngút man man bay về.

Đầy bốn bề kêu la tở mở,

Lượn rồng-rồng như vỡ chòm ong.

Rơi ngân rớt phấn giữa không,

Sương ken đòi cụm, tuyết phong khắp hàng.

Ví Hành Dương nhạn phân chủ khách,

Trắng hòa ngàn, chẳng khác trời đông.

Chen nhau giáp cánh dửng lông,

Vật tranh thế ấy, non lòng biết bao.(20)

Sắc phau phau đã nên trong sạch,

Đối thái hư hắc bạch càng phân.

Bỏ ngày khác chốn giang tân,

Cá tôm giỡn mặt, xa gần ỏi tai.

Xót cõi ngoài doi le bãi bạc,

Nhớ đầm xưa lại nhắc ngặt ngào.

Chi bằng cây cả tán cao,

Co tay một giấc, ba sào chưa hay.

Dẫu chẳng tày sẽ toan thế khác,

Ai chẳng cho ưu lạc làm chi.(30)

Đã hay có chỗ về đi,

Người lành chưa dễ mất khi đỗ đình.

Một chữ tình lại thêm chữ kiểng,

Chạnh lòng này mấy tiếng trường ngôn.

Thơ rằng:

Biết chỗ mà nương ấy mới khôn,

Bay về đầm cũ mấy mươi muôn.

Đã giăng chữ nhất dài trăm trượng,

lại sắp bàn vây trắng mấy non.

Ngày giữa ba xuân ngàn phấn vẽ,

Đêm trường chín hạ tuyết sương còn.

Quen cây chim thể người quen chúa,

Dễ đổi nghìn cân một tấc son.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images:

 

Mạc Thiên Tích: 05 – Thạch Động Thôn Vân

Hà Tiên thập cảnh khúc vịnh: 05 – Thạch Động Thôn Vân

Bản chữ Nho và phiên âm

Mạc Thiên Tích: 05 - Thạch Động Thôn Vân

Đông Hồ dịch nghĩa

Ngọc núi vút xanh chạm đến sông trời,

Động đá long lanh chưa giấu ngọc bích.

Không định ý, khói và mây do nơi đó đi qua,

Không ngăn, không hạn chế, cỏ cây đều tự đó phát sanh.

Trải qua nhiều phong sương, càng thêm nét sáng đẹp lạ lùng,

Bóng ác bóng thỏ thường di chuyển, khí sắc thêm nhiều.

Chắc hẳn đây là nơi tinh hoa cao tuyệt rồi.

Tự do theo gió, thở hút ở trên chót vót thượng từng.

Đông Hồ dịch thơ

Xanh xanh ngọn đá chạm thiên hà,

Động Bích long lanh ngọc chói lòa.

Chẳng hẹn, khói mây thường lẩn quất,

Không ngăn, cây cỏ mặc la đà.

Phong sương càng dãi màu tươi đẹp,

Nhật nguyệt chi ngừng bóng lại qua.

Chót vót tinh hoa đây đã hẳn,

Theo chiều gió lộng vút cao xa.


Bài vịnh họa thơ Nôm

Lân la lại bước qua đông,

Nước vui thú nước, non mòng thú non.

Tấm lòng son đã say đòi cảnh,

Vọi giữa trời một đỉnh cao xây.

Chập chồng đá lập cao dày,

Một hang khép mở năm mây ra vào.

Tưởng Động Đào đâu đây lại sót,

Đoái tư bề, ngu ngút khí linh.

Trời gần ang tấc chẳng chừng,

Kề tòa bắc đẩu, dựa đình tử hư.(10)

Thú đã ưa chẳng cầu cũng có,

Ngay giữa trần dấu ngõ nguy nga.

Một hang thăm thẳm thay là,

Đã phun tám gió, lại hà năm mây.

Khi ta bay hòa trời lóm khóm,

Khi tụ về một đám lung lưng.

Gió thu ghe trận tưng bừng,

Cũng cơ lở cạn, cũng chừng lưng vơi.

Thở một hơi chín trời khí thoại,

Hòa mưa xuân nhuần tưới ruộng dâu.(20)

Khi làm sáng rỡ non Ngưu,

Cũng làm ngút tỏa ngang lầu Nhạc Dương.

Khắp bốn phương gồm về một động,

Máy hư linh hồ rộng khắp xa.

Rỡ ràng sắc cỏ màu hoa,

Đào say thức ráng, mai lòa đóa trăng.

Cảnh Vũ Lăng hỏi rằng ai phụ,

Phải đây là dấu cũ Thiên Thai.

Vách thơ mấy lũ trăm bài,

Chẳng hay Hán sĩ cũng tài Đường Nhu.(30)

Khách phong lưu nguyên đề đã hạn,

Dõi năm vần với bạn ngâm nga.

Thơ rằng:

Quỉ trổ thần soi nổi một tòa,

Chòm cây khóm đá dầu tiên gia.

Hang sâu thăm thẳm mây vun lại,

Cửa rộng thinh thinh gió thổi qua.

Trống lổng bốn bề thâu thế giới,

Chang bang một dãy chứa yên hà.

Chân trời mới biết kho trời đấy,

Cân đái hèn chi rỡ ỷ, la.

(Bản dịch của Thi sĩ Đông Hồ)

Related Images: