Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 23 – Kết

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 23 - KếtChương 23: Kết cuộc

Trời bây giờ cũng là sẫm tối rồi.

Dòm qua hướng tây ngay chỗ mặt trời lặn thì thấy một đóa ửng hồng mà dòm lại bàn thì thấy mấy ly rượu của chúng tôi đã cạn.

Tôi nhìn anh Lý Tố, hai vợ chồng ảnh cũng nhìn tôi, anh không thuật chuyện nữa mà có ý muốn để cho tôi đoán thử xem kết cục thể nào.

Anh không nói tiếp coi kết cục thể nào, anh báo hại tôi ngồi mà ngẩn ngơ ngơ ngẩn, vì cái chuyện của anh thật là kỳ dị không khác nào một chuyện trong tiểu thuyết, trong tuồng hát bóng vậy.

Tôi nói:

– Anh gặp nhằm chuyện nguy hiểm nhưng thật lạ quá, giả sử đem ra làm một tuồng hát thì hay biết mấy.

– Chưa lạ đâu, kết cục lại càng lạ hơn nữa.

– Anh thuật tiếp cho nghe.

Anh đốt thuốc, dòm ra biển hút một hơi rồi tiếp thuật như vầy:

– Chúng tôi lấy xe hơi vua, bỏ ngôi vua, bỏ nước Y Sĩ Lợi mà về tìm gánh xiệc Ba Lợi Ty, Mộng Hoa làm đào còn tôi thì cũng làm thằng hề như cũ.

Trong một năm chúng tôi đi khắp xứ đặng công chúng hoan nghênh nên tiền lương khá lắm. Không nói anh cũng hiểu chúng tôi cưới hỏi nhau liền hồi lúc mới về.

Một bữa kia gần giờ hát ông Ba Lợi Ty vào phòng cho chúng tôi hay rằng có một người muốn nói chuyện với tôi. Tôi cho người ấy vào. Tưởng ai đâu lạ chẳng dè là quan năm Khả Lâm.

Ông nầy là người ơn của tôi nên tôi mừng rỡ và tiếp rước ân cần lắm.

Ông nhìn tôi một hồi, ông mỉm cười rồi gục gặc đầu mà rằng:

– Ngài bỏ đi luôn làm báo hại cho tôi quá.

Nghe ông nói tôi hồ nghi, tôi không hiểu khi tôi đi rồi công chuyện bên nước ấy ra làm sao. Tôi không hề léo bước trở lại qua bển mà cũng không thấy báo nào nói chuyện gì hết.

Bấy giờ không thể nói chuyện đó nữa được vì đã tới giờ hát; tôi và Mộng Hoa mời ông xem hát và đợi chúng tôi chừng vãn hát sẽ tiếp chuyện.

Khuya vãn hát chúng tôi mời ông đi ăn cơm đặng chuyện vãn luôn thể. Ông cho biết ông tìm tôi làm gì nên ông nói với tôi như vầy:

– Xin ông giùm nghe tôi mà trở lại làm vua chúng tôi.

Tôi vừa khoát tay vừa lắc đầu mà nói:

– Ông nói chơi sao chơ! Tôi không khi nào làm được như ý ông muốn đâu, tôi chỉ là một anh hề hát xiệc mà thôi.

– Phải, tôi khi nọ cũng biết rằng ông chẳng phải là vua nhưng sao tánh ý ông mềm mỏng hiền từ làm cho tôi có cảm tình nhiều quá. Tôi xin thú thật rằng ông chẳng phải là vua nhưng còn đáng mấy ông vua thiệt kia nữa mà. À, còn khi ông đi rồi chuyện nó lung tung lắm, nước lại đổi lại làm một nước dân chủ.

– Ai bày ra làm vậy?

– Bá tước Phiệt Năn Đi chớ ai. Ông nhớ chăng, ông biểu tôi bắt ổng chẳng dè ổng lại bắt ôi.

Tôi nghe quan năm Khả Lâm nói vậy thì nín cười không đặng. Ông lại tiếp rằng:

– Chuyện làm như vầy: Khi tôi vào phòng với toán quân của tôi thì thấy bá tước đã hiệp các quan lại đó khá đông mà diễn thuyết. Ông diễn hay, người ta nghe lắm làm cho mọi người tung hô lớn lên rằng: “Quốc dân vạn tuế”. Chúng nó lại muốn cho chúng tôi tung hô theo như vậy nữa. Mà tôi, ông hiểu không, tôi tưởng ông còn ở đâu gần đó với cô đây nên tôi rút gươm ra mà hô lớn rằng: “Hoàng thượng vạn tuế”. Đàng sau, quân của tôi, chúng nó cũng hô như vậy. Bá tước liền truyền lịnh bắt chúng tôi mà giam quách cả vào khám đường, chúng tôi lại ra được vì nhờ một trận động đất dữ dội lắm.

– Động đất hay sao!

– Động đất làm cho lầu đài sập nát má bá tước cũng vì đó mà chết queo.

Tôi ra được thì chiêu tập một vài người anh hùng đồng chí mà rồi thấy nước Y Sĩ Lợi không người cai trị thì chúng tôi quyết dựng lại nền quân chủ.

Tôi giao việc triều chánh cho một người bạn tạm quyền coi đỡ mà đi tìm ông mấy tháng nay, bây giờ mới gặp.Tôi xin ông nghe theo lời tôi, trở lại làm vua. Dân chúng ai cũng chịu ông làm vua cả.

Tôi nắm tay quan năm Khả Lâm mà rằng:

– Tôi cám ơn ông có lòng tốt nhưng tôi chẳng thể mà nghe theo được. Tôi thà chịu chết đây còn hơn là sống mà làm vua nơi xứ đó. Tôi chắc rằng Mộng Hoa cũng đồng một ý với tôi vậy.

Thấy tôi quyết chắc làm vậy, quan năm không biết làm sao, ông suy nghĩ một chút rồi đập tay trên bàn mà rằng:

– Nếu vậy thì tôi cũng không trở lại làm gì. Cái hy vọng của tôi là kiếm ông đi về cùng tôi mà ông không đi thì tôi cũng chả về làm gì.

Tôi nghe ông nói vậy thì bảo ông ở lại cùng chúng tôi trong gánh xiệc không màng gì nữa đến quốc sự Y Sĩ Lợi. Bây giờ chúng tôi thôi làm trò xiệc, chúng tôi đi du lịch thì quan năm Khả LÂm lại lãnh phần xem chừng nhà giùm chúng tôi.

Tới đây là đã kết cuộc.

Ngồi lâu cũng mỏi chúng tôi đứng dậy đi khỏi bàn mà về phòng mình ngơi nghỉ. Tôi còn chưa đi, tôi mở miệng hỏi chị Mộng Hoa một câu nầy:

– Chị không khi nào nghĩ lại mà tiếc cho cái ngôi hoàng hậu sao?

Chị mở miệng cười rất có duyên mà đáp lại rằng:

– Không! Còn như anh có muốn làm vua thì nên qua bên ấy, tưởng lại bây giờ ngôi vua còn trống.

———————————– Kết —————————————

Related Images:

Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 22

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 22Chương 22: Thoát vòng nguy hiểm

Mộng Hoa bước xuống thang lầu và đi thẳng tuốt ra ngoài vườn. Nhờ đêm hôm tăm tối nên chẳng một người thấy đặng cô.

Xa xa, trên vách có đốt một ngọn đèn lu, cái tối mờ mờ ấy giúp cho cô trốn dễ dàng.

Đêm tối không ai đi lại, trên trời thì có mấy chòm mây đen kịch áng khuất cả sao. Cô nắm lấy cái áo choàng kéo vào mình, đứng lại chờ Lý Tố vì sợ anh ra mà không gặp.

Đứng đặng một lát, cô sợ người ta thấy mình nên cô bước lần tới, ý muốn ẩn mình dưới bóng cây đàng trước.

Cô vừa đứng lại trong lùm cây thì nghe có tiếng người di đi65ng trên sỏi. Ngực cô nhảy mạnh. Cô tưởng có người theo cô nên cô nép sát mình vào trong bụi, nhưng rủi cho cô, cô vướng chân nhằm một nhánh cây nhỏ dưới đất làm cho cô gần té.

Cô gượng dậy, chưa đứng lại đặng ngay thẳng thì đã có một cái tay để xuống vai cô và cô nghe tiếng hỏi nhỏ rằng:

– Ai đây?

Cô đứng lại ngay thẳng, cô thấy một người lính đứng trước mặt, lưỡi gươm nhấp nháng trên đầu cây súng.

Cô sợ quá không biết trả lời làm sao; cô dụ dự rồi mới nói rằng:

– Tôi ở đây đợi vua.

Tên lính không tỏ chút gì hung bạo, anh ta cúi nắm lấy tay cô mà dắt đi trở vào trong.

Tới đây Mộng Hoa lại thấy có hai người lính canh khác nữa, súng ống hẳn hoi đứng coi uy nghiêm lắm. Cô đương sợ sệt bỗng nghe trong bóng tối gần đó có tiếng hỏi rằng:

– Chuyện gì vậy?

Tên lính dắt cô ra nghe hỏi thì đáp rằng:

– Dạ bẩm quan, chúng tôi đón được ở đây rồi.

– Được lắm!

Cô nghe động và nghe tiếng gươm khua thì biết rằng quan ấy đứng dậy mà đi ngay lại cô. Một tên quân cầm đèn soi lên cao để rọi cho sáng đường cho quan đi.

Ngọn đèn vừa sáng quan đã đứng trước mặt cô chào cô cái rồi nói:

– Bá tước dặn chúng tôi ở đây mà chờ cô xuống và không cho cô được ra ngoài.

Câu nói nhẹ nhàng làm vậy nhưng Mộng Hoa biết rằng nguy cho cô lắm; cô bị bắt, cô hiểu rằng bá tước nói gạt cô. Ông chỉ đường cho cô ra, nghe coi bộ dễ dàng lắm nhưng ông lại ra lịnh cho người ta đón bắt cô khi cô đang còn trong vườn.

Cô nghe nói bá tước bảo bắt cô mà cô không lấy gì làm lạ, cô làm như đã rõ bụng của bá tước rồi vậy.

Khi ban đầu cô âm mưu với bá tước đặng giết vua mà bây giờ cô lại âm mưu với vua mà đi trốn. Cái chuyện nó đổi ra bậy bạ và rối tung làm vậy.

Cô bị bắt cô ráng cượng lại rằng:

– Không! Tôi tưởng cho ông lầm rồi; tôi ở đây chờ vua và tôi chắc rằng lịnh của bá tước không ăn nhập gì với tôi cả.

Quan nọ lắc đầu:

– Không phải vậy!

– Ông chắc vậy sao?

Cô nói mà ráng mỉm cười có ý làm cho quan ta tin mình nhưng quan ta vẫn lắc đầu mãi:

– Không, tôi không bao giờ lầm đâu. Bá tước có vẽ hình dạng của cô cho tôi nghe kỹ lưỡng lắm. Cô nói sao chớ tôi quả thiệt không lầm.

Ông lại thở ra một hơi dài mà nói tiếp rằng:

– Tôi không muốn làm nhọc cô chút nào nhưng vì phận sự của tôi làm vậy xin cô biết cho. Bây giờ cô hãy bước vào trong nầy ngồi nghỉ mà đợi xem coi bá tước ngài dặn lẽ nào.

Ông ta vừa nói vừa đưa tay chỉ vào chỗ mình đi ra khi nãy.

Mộng Hoa không ngó theo mà lại ngó lên thang lầu chỗ cô đi xuống. Cô trông chừng Lý Tố, mà Lý Tố biệt tăm. Anh làm gì ở trên lầu vậy? Nếu anh xuống tới dưới vườn mà không thấy Mộng Hoa thì làm sao?

Nhưng vậy chẳng biết anh có xuống đặng không? Anh làm gì với bá tước ở trên.

Mộng Hoa sợ bá tước, sợ ổng giết Lý Tố bất tử vì chuyện đã tính trước làm vậy, tính cho cô mang tội ấy. Bá tước là một người lám làm lắm chẳng phải như ai đâu.

Đương cái lúc cô hồi hộp lo sợ, cô cũng còn có ý trông chừng Lý Tố luôn. Cô nói:

– Không, tôi không muốn vào trong, tôi muốn ở ngoài nầy thôi. Tôi không chạy trốn đi đâu mà ông phòng sợ.

Cô ngó quanh quất rồi cười mà tiếp rằng:

– Mà dầu tôi có trốn nữa thì trốn đi đâu bây giờ.

Nếu là một người đờn ông thì đã bị bắt rồi nhưng với Mộng Hoa thì quan ta cũng vị lòng một chút, hai nữa ông cũng biết rằng sức đờn bà dầu có muốn chạy cũng không chạy khỏi. Ông bằng lòng cho cô đứng ngoài, chừng năm phút ông nói:

– Cô ở ngoài nầy nhưng ở một mình không được.

– Không, tôi có muốn ở một mình đâu, tôi lại muốn có ông cho vui chớ.

Quan ta coi bộ bằng lòng lắm. Ông trợn mắt ngó anh lính cầm đèn mà rằng:

– Chói con mắt lắm! Xách đi vào trong đi.

Ông ta cũng bảo mấy anh lính kia cùng đi vào trong hết để cho một mình mình canh giữ Mộng Hoa mà thôi.

Mộng Hoa không có ý muốn trốn tránh đi đâu cả; cô chỉ muốn ở đó chờ Lý Tố mà thôi. Ngồi không, cô kiếm chuyện nói cùng quan ta rằng:

– Tôi sợ cho vua có chuyện gì sao chớ.

Ông day mặt ngó cô, quên cô là một người mình đang canh giữ và hỏi rằng:

– Chuyện gì? Vua làm sao? Sao cô biết?

– Hồi nãy tôi để ông ở trong phòng với một người đáng sợ.

– Người nào?

– Bá tước Phiệt Năn Đi.

Ông lui bước mà nói:

– Ở đây không ai được phép nghi cho ngài chuyện gì hết, ngài ra lịnh ai cũng phải tuân theo.

– Ông lại hơn vua nữa sao?

– Phải, ông làm hết thảy chớ vua có làm gì đâu.

Mộng Hoa nghe câu trả lời ấy lại càng thêm lo hơn nữa.

Thinh lình cô phát rùng mình.

Cô nghe tiếng người bước mau trên mấy nấc thang. Cô vừa nghi vừa sợ vừa đưa mắt nhìn ngay lại chỗ có tiếng động ấy.

Trong bóng tối có một người bước ra, Mộng Hoa nhận quả là người yêu của mình. Lý Tố mặc một bộ đồ võ, ngoài có choàng một cái áo lạnh.

Mừng quá cô liền mở miệng kêu rằng:

– Đây nầy, lại đây!

Lý Tố ngừng chơn, dòm ngay lại rồi bước đi ngay lại trước mặt cô.

Quan nọ đứng lại ngay thẳng chào vua nhưng khi Lý Tố dắt Mộng Hoa bước đi thì ông rút gươm ra đưa nay cản lại mà rằng:

– Bệ hạ, ông vâng lịnh giữ nầy đêm nay không cho ai được ra.

Lý Tố trợn mắt nói xẳng rằng:

– Ta ra cũng chẳng được nữa sao?

Quan nọ cúi đầu thưa nho nhỏ rằng:

– Dạ, cũng không đặng nữa.

– Ai ra lịnh vậy?

– Bá tước.

– Mà ta muốn đi …

– Phận sự của tôi là đủ quyền ngăn cản.

– Đủ quyền ngăn cản?

– Dạ …

Quan ta dạ một tiếng nho nhỏ mà hơi run.

Ông bây giờ rất làm khó liệu vì một là phận sự, một là lịnh vua mà mình thì ở giữa.

Lý Tố nghĩ thầm chỉ có dùng mưu chước mới là đi được. Anh nói:

– Vậy thì hãy kêu quan năm Khả Lâm và nói rằng ta muốn nói chuyện với ông ngay bây giờ đây.

Quan nghe nói cả mừng vì đặng trao cái gánh nầy lại cho một người khác.

– Dạ được, quan năm vẫn ở gần đây.

Ông sai một tên quân chạy đi mời quan năm làm cho ổng lấy làm lạ không hiểu chuyện gì trong lúc nửa đêm. Ông hỏi:

– Cái gì vậy? Chuyện gì vậy?

Tên quân dẫn đường cho ông đi, chừng ông thấy có một đám người có vua, Mộng Hoa và quan tuần nọ thì ông mới hết lầm bầm mà lại hỏi rằng:

– Bệ hạ đi đâu chừng nầy?

Lý Tố vùng cười.

– Chừng nầy, chừng nào cũng được chớ làm vua rồi lại không được dạo vườn mà thưởng trăng hay sao?

Quan năm ngó sững:

– Không, có trăng đâu mà thưởng trăng?

Lý Tố bước lại gần ông:

– Vậy thì càng hay lắm, tôi lại muốn tìm chỗ cho thật tối.

Quan năm Khả Lâm dòm tới trước mà nhìn mặt Mộng Hoa rồi ông hiểu liền. Ông biết tánh ý của vua ông hồi thuở nào tới bây giờ.

Ông cười mà rằng:

– Bệ hạ đi chơi đâu lại không được nhưng phải nhớ sáng dậy cho sớm mà xem xét giấy tờ mà ký tên cho rồi.

– Cái đó ông khỏi lo.

– Đêm nay Bệ hạ đi có tôi chứng giám cho nhưng đừng đi luôn mất mà báo hại chúng tôi đi tầm như trước nữa.

– Không đâu, làm vua không làm lại bỏ đi đâu cho cực.

Anh làm thinh giây lâu rồi lại tiếp rằng:

– Tôi đi ra đây bá tước có nói gì không?

– Không, có tôi đây mà.

– Ông không sợ bá tước sao?

– Không! Không! Tôi có thể làm cho va êm đặng.

Lý Tố bèn vịn vai ông mà hỏi chắc rằng:

– Nếu tôi bảo ông đi bắt bá tước vì tội lộng quyền thì ông làm sao?

– Tôi đi bắt liền.

– Vậy thì ông hãy đi đi … Vì khi nãy bá tước cầm súng mà vào phòng làm việc của tôi, bây giờ nếu ông lại đó thì có lẽ ông gặp ổng đang lục soát giấy tờ vậy.

Quan năm Khả Lâm vẫn không ưa bá tước mà gặp dịp nầy thì ông mau mau điểm quân kéo đi làm phận sự. Đàng nầy Lý Tố nghĩ ở lại xem cuộc bắt bớ nầy không ích gì, nên dắt Mộng Hoa đi quanh quẹo một hồi thì tới một cái nhà xe trong ấy có hai cái xe tốt đẹp của nhà vua.


Còn tiếp

Related Images:

Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 21

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 21Chương 21: Chuyện càng rối rắm …

Trong phòng vua, Mộng Hoa một mình ngồi lo nghĩ.

Cô day mặt ngó ngay ra chỗ cửa mà bá tước mới bước ra, cô xem chừng luôn luôn, tai cô cũng lóng nghe mỗi khi có tiếng động gì.

Tuy rằng lửa tình cô nung nấu, sức khỏe cô vẫn còn, đủ lực mà báo thù trả hận nhưng vậy cô cũng chẳng thể ngồi yên được. Lòng cô hồi hộp bức rức xốn xang, không biết mình sẽ làm sao, làm có được việc hay không.

Ông vua, mà nói cho đúng ra là ông hoàng Gia Cát Lợi là người cô muốn giết đặng báo thù cho người thương của cô có nghi ngại gì không? Người sẽ làm gì?

Tấm màn lay động.

Chỗ ấy nằm trong góa, ánh sáng mờ mờ chỉ có chỗ Mộng Hoa đứng là nhằm chỗ sáng mà thôi.

Cô thấy trong bóng tối thấp thoáng một bóng người. Cô định rằng có lẽ là vua đấy.

Vua đứng chỗ đó đã lâu, làm thinh ngó cô từ hồi nào nhưng cô mới hay. Cô dòm kỹ thấy một người mang sắc phục quan binh, mấy cái nút vàng chói ra sáng sáng.

Cô thấy ngó mình, nhìn mình thì cô chào một cái rồi đứng ngó ngay lại đó.

Vua vẫn đứng trân trong chỗ tối mà không thốt một lời làm cho cô chờ không đặng mới hỏi rằng:

– Bệ hạ cho đòi tôi?

Vua mở miệng kêu nhỏ vừa đủ nghe:

– Lại đây!

Cô bước đi ngay lại vua, phen nầy cô cũng ở trong bóng tối vậy. Cô nhìn biết là cái người ở lữ quán Sa Tiên nọ, cái người mà làm cho cô thảm khổ, chẳng biết cái sống là vui.

Cái lưỡi dao nhỏ nằm cấn thịt cô, cô vững lòng mà tưởng rằng hễ rằng cô xoay tay một cái là thù kia trả xong.

– Tôi đến đây ngài dạy bảo chi?

Hai người bây giờ đã đứng gần nhau không quá hai bước. Vua vẫn không nói một tiếng gì cả mà hai con mắt thời vẫn nhìn một cách thương yêu vô thời hạn.

Thấy vua không nói gì cô phải mở lời trước nhưng cũng chẳng phải dễ gì nói. Khi nọ ông hoàng Gia Cát Lợi có phải là hiền từ và chùa chiền như bây giờ đâu, mà bây giờ ông làm thinh làm tỉnh thì cô tưởng là ông vì chức tước của ông quá trọng nên ông không liếng xáo nữa.

Ông có biết rằng mong hành thích ông, cô bị bắt không?

Ông kêu cô lại làm gì?

Cô muốn bỏ lơ làm lãng chuyện xưa nên cô nói:

– Bây giờ tôi đã rảnh rang, tôi không còn làm trong gánh xiệc nữa.

Cô vừa nói vừa mỉm cười nhưng vì ở chỗ không được sáng nên vua chẳng thể xem thấy đặng trong cái nết cười ấy có những vẻ thương tâm đau đớn.

Cô lại tiếp rằng:

– Buổi tối nầy tôi xin hầu ông và hết lòng cám ơn ông có lòng tưởng đến mà vời tôi đến đây.

Lý Tố thở mạnh, mình xuất mồ hôi và làm như có một vật gì nó chận ngang cổ họng anh vậy.

Mộng Hoa lại lấy làm lạ mà thấy anh làm thinh mãi và đứng trơ trơ lại đó.

Cô tưởng anh giận, cô lại càng bước lại gần.

– Ông chẳng tha cái lỗi mọn của tôi khi xưa tại Sa Tiên lữ quán sao?

Cô thấy anh đưa tay ra làm như muốn chụp tay cô nhưng anh nghĩ làm sao chẳng rõ mà anh lại lấy tay vô.

Hai người làm thinh mãi.

Lúc nầy Mộng Hoa sao chẳng ra tay? Là vì cô thấy cái cử chỉ của vua làm vậy mà cô lấy làm lạ.

Bây giờ Lý Tố vùng hỏi:

– Ấy vậy, cô vui lòng mà đến đây chăng?

Mộng Hoa ngó mặt vua.

Tiếng nói ấy làm cho cô giật mình nhưng vậy lòng cô đã tưởng Lý Tố là chết rồi cô có dè đâu người nầy thế mạng và thế chức cho người kia.

Lần nầy là lần thứ hai cô lầm người nầy với người kia.

Thấy cô không đáp lại, Lý Tố mới hỏi lại rằng:

– Sao? Cô vui lòng mà đến đây phải chăng?

Cô đáp lại ngay rằng:

– Phải vậy.

Nói rồi cô day mặt chỗ khác cho anh đừng thấy nhưng cô cũng hổ ngươi mà nói:

– Con gái thường hay dại dột, từ lúc ông đi rồi tôi nghĩ lại mấy chuyện tôi làm khùng tôi lấy làm ăn năn lắm.

Anh gật đầu mà nói hơi gắt rằng:

– À!

Cô liền bước lại sát mình anh.

Cô chưa ra tay có lẽ cô không đủ can đảm mà làm cái chuyện làm vậy. Cái sức khỏe của cô đâu mất, nó phản nghịch cô nên cô không giết cái người mà cô muốn giết, mà cô đã thề giết cho được mà cô mới nghe.

Ai cũng hiểu rằng cầm dao mà giết một người không phải là dễ dàng gì mà nhứt là một người đương đứng hay là đương ngủ. Lương tâm của mình không bao giờ giúp sức mình.

Mộng Hoa ráng cầm mình cho đặng tỉnh táo, bao nhiêu trí não đều gom lại làm một chữ thù. Cô đưa tay nắm lấy dao, nhưng cô không vừa kéo ra thì tay cô bị nắm chặt làm cho cô mất cả hồn vía tưởng rằng mình đã bị lậu cơ mưu.

Lý Tố nắm tay cô kéo ra ngoài sáng.

Bây giờ con mắt của hai người mới ngó kỹ càng rõ ràng mọi vật được.

Chuyến nầy Mộng Hoa ngước mắt lên nhìn tận mặt. Cô chẳng nói đặng lời gì chỉ là một tiếng lớn là thôi.

Cô nhận được là Lý Tố.

Nếu thuở nầy người nọ ai cũng lầm hai người giống nhau thì Mộng Hoa cũng phải lầm như vậy.

Con mắt của cô lầm, lỗ tai của cô lầm, nhưng tấm lòng của cô chẳng hề lầm, người thương và người ghét được.

Cô la một tiếng hai tay chắp lại gương mặt vui vẻ một cách lạ thường.

– Lý Tố! Anh phải không?

Lý Tố lui lại một chút, một bước thôi còn cô đưa hai tay ra muốn ôm anh nhưng anh không để vậy, anh lấy tay mà đẩy cô vừa nói:

– Ừ, phải!

Tiếng nầy làm cô đau lòng và tức dạ. Cô  tưởng rằng cô nhìn được Lý Tố thì Lý Tố cũng vui vẻ nhìn cô chẳng dè Lý Tố không biết tới cô, có chiều nguội lạnh cùng cô mà quên hết những lời hẹn cũ thề xưa.

Chuyện của hai người nầy mình xem mình thấy rõ ràng làm vậy chớ còn họ, họ không rõ hết thì họ không biết, họ lầm nhau là phải.

Lý Tố tưởng rằng Mộng Hoa đã bỏ mình mà theo ông hoàng Gia Cát Lợi và lầm mình là ổng mới theo đến đây mà thốt lời như trên kia vậy. Anh ta ngán ngẫm cho nhơn tình thế thái, cho cái lòng của con người mà buồn tanh.

Anh muốn thấy mặt cô, mà chừng thấy cô, nghe cô mở môi mà nói mấy lời với anh như vậy thì anh không vui chút nào. Anh lại không thấy kịp cô muốn lấy dao ra nên anh nổi giận hỏi rằng:

– Bây giờ cô còn muốn gì ở đây

 Làm gì nữa?

Cô làm thinh, nước mắt dầm dề vì cái người thương của mình, cái người mà mình liều sống với họ lại đi nói một câu rất đau lòng cô như vậy.

– Anh!

– Anh gì nữa.

– Cho tôi …

– Thôi đi, cô nào có đến đây tìm tôi? Cô đi tìm thằng khốn nạn Gia CÁt Lợi kia mà.

Cô lắc đầu, trái tim cô đập mạnh quá làm cho cô muốn ngất ra bất tỉnh, anh lại tiếp:

– Vậy mà khi nào cô thề thốt rằng cái tình của cô cùng tôi dù cho bể cạn non mòn cũng không dời đổi?

Tại làm sao Lý Tố lại chẳng hỏi coi Mộng Hoa có được thơ của mình lúc nọ chăng? Anh tưởng cho cô chẳng đặng thơ nên cô mới lầm cho anh là ông hoàng.

Đã vậy mà lúc nầy anh giận quá, anh ghét, anh chán cho cái người đàn bà mà bấy lâu anh thương tưởng vô cùng rồi ngày nay đi lại gạt anh làm cho anh đau đớn xốn xang, làm cho anh không biết chữ tình là sao nữa.

Cô gượng đưa tay ôm lấy anh một lần nữa nhưng anh phen nầy anh xô mạnh, làm cho cô té nhào xuống đất, mặt mũi dầm dề, không còn sức mà đứng dậy nổi. Cô đau đớn quá.

Lòng anh cũng đau đớn bực tức quá, anh tiếp thêm rằng:

– Cô làm cho tôi mất cả hy vọng về sau mà lại đau lòng về chuyện trước, cô làm cho tôi chẳng biết sống đây là vui mà có lẽ cô làm cho tôi chết đặng.

Nói rồi anh bước lại gần cô, cúi xuống mà thêm một câu quá nặng nầy nữa:

– Cô phải mau mau bước ra khỏi chỗ nầy … nghe không? Và nhớ từ rày về sau đừng cho tôi thấy mặt nữa … Đi mau ra … cô ở đây càng làm cho tôi gay mắt đau lòng hơn nữa.

Cái tấn tuồng thảm thiết cho Mộng Hoa là dường nào?

Trước mắt anh là một người đờn bà làm vậy Lý Tố nghe dường như mùi cay đắng bực tức tới cuống họng anh vậy. Anh chán ngán, anh bước lại cửa sổ ngó mông ra ngoài.

Chòm mây đen kịch bị gió đưa ngang làm cho khuất mất bóng trăng tròn đương chiếu rạng. Sau lưng anh, anh nghe Mộng Hoa nói mấy tiếng đau thương tức tưởi:

– Anh! Day lại nghe tôi đây.

Anh không thèm day lại, quyết định chẳng thèm nghe. Anh nhớ lúc cùng nhau ngồi dưới bóng trăng, bên bãi cát mà hẹn ước thì anh bồi hồi trong dạ, anh tuy giận mà thương, tuy hờn mà không nỡ. Anh nghe Mộng Hoa kêu một lần nữa. Giọng nói yếu ớt mà đau thương ấy lọt vào tới trong tâm phổi anh làm cho anh phải xiêu động tấm lòng mà thuở nay anh thường cho là cứng cỏi.

– Tội nghiệp cho em lắm.

Anh day lại nhìn cô. Cô muốn đứng dậy, hai tay chỏi dưới đất mà nước mắt thì vẫn trào ra hai bên má.

Anh vùng dậy động lòng thương.

Anh quên giận, bước dậy đưa tay đỡ cô đứng lên. Tuy vậy anh cũng không nói gì anh sợ cho mình vì sắc mà phải lụy, phải lầm nữa chăng.

Cô đứng không vững, phải dựa vào mình anh, ngước mắt lên nhìn anh mà nói:

– Em tìm đến đây mà báo hận cho anh, nhưng anh làm em đau lòng quá.

Mấy tiếng ấy làm cho Lý Tố nghe mà tấm lòng thương hại.

– Vậy, khi nãy em không biết là anh hay sao?

– Không!

Cô lắc đầu, và bắt đầu thuật lại tự sự trong lúc mình tại Sa Tiên mà mắc mưu ông hoàng nọ cho tới ngày nay.

– Còn bức thơ của anh gởi, em không có đặng hay sao?

Bây giờ chuyện đã rõ rành minh bạch. Ở đời thường khi chuyện gì đã trặt trẹo một chút thì nó có thể làm hại cho người chẳng ít.

Một bước thơ đi không tới chỗ, một chút vậy mà hai người phải ở trên một cái tiền nghiêng nguy hiểm, thảm khổ. Bây giờ hai trẻ thanh niên nam nữ rất vui, rất toại lòng mà tỏ những nỗi thảm khổ trong lúc cùng nhau cách biệt.

Ân tình dài mà giờ khắc vắn, đương mênh mông câu chuyện bỗng đâu Mộng Hoa vùng ngó lên vách và nhìn sững cái đồng hồ treo trên đó.

Cô giựt mình, hai tay nắm chặt lấy hai cánh tay của Lý Tố làm cho anh lấy làm lạ, anh nhìn cô, anh cũng sững sờ lo sợ vì cái gương mặt xớn xác của cô. Mộng Hoa thấy rõ ràng là tám giờ thiếu hai phút.

Cô nghẹn ngào, chảy nước mắt, giây lâu mới nói được rằng:

– Thôi rồi, em hại anh.

Lý Tố không hiểu gì cả.

Anh vẫn đứng gần cô, nắm tay cô, anh chẳng khi nào tưởng rằng sẽ có một chuyện gì khác nguy hiểm cho anh.

Anh còn đương ngơ ngẩn thì Mộng Hoa hối hả nói lại chuyện mình kỳ hẹn với bá tước cho anh nghe.

– Khi nãy em vào đây là cố ý giết anh … Muốn giết ông hoàng Gia Cát Lợi … cái người ấy biết vậy mới giao cây dao nhỏ nầy cho em, làm sao cũng giết cho được trước tám giờ … Mà bây giờ đồng hồ đã chỉ tám giờ thiếu một phút thì em chắc rằng người ấy đã ở ngoài cửa ấy nầy rồi … Anh đừng đi, đừng ra, em chắc có người ở ngoài mà hại anh.

Cô vừa nói vừa dòm ra cửa một cách lo sợ lắm.

Lý Tố đi ngay ra cửa nhưng khi anh vừa thò tay mở cửa thì cô nắm lại và nói:

– Không! Anh đừng mở.

Anh thấy cô lo sợ quá, anh cũng nghi có chuyện chẳng lành nên bước trở vào.

Lý Tố là một người cứng cỏi, dầu gặp chuyện gì nguy hiểm mấy anh cũng chẳng nao lòng, anh vẫn có thể mà giữ mình luôn luôn.

Anh hỏi lại Mộng Hoa, anh rõ hết mọi chuyện đã xảy ra là thể nào. Chừng nào Mộng Hoa thuật rõ đầu đuôi thì anh làm cho cô vững lòng.

– Không sao! Em đừng lo phen nầy chúng nó không làm gì đặng anh đâu.

Thấy anh tỉnh táo làm vậy, Mộng Hoa cũng yên tâm được đi đôi chút. Cô nói:

– Anh muốn gì thì em làm cho, em nghe anh và em theo anh.

– Để anh làm.

Hai người làm thinh, kê tai vào cửa lắng nghe. Được một chút lâu lâu, Mộng Hoa nắm lấy tay Lý Tố mà bóp mạnh. Anh nháy mắt một cái tỏ ý rằng:

– Ừ, anh nghe.

Tiếng người di động mé ngoài mà tiếng ấy lại càng gần làm như muốn đi ngay lại cửa vậy. Cái nút vặn xây qua nhẹ nhẹ, cánh cửa mở hé ra.

Tức thì Lý Tố nắm tay Mộng Hoa bước ra nay mặt cái người muốn đi vào đó.

Bá tước Phiệt Năn Đi giật mình bước trái ra sau vì ông thấy vua thình lình trước mặt không đầy nửa bước. Cái thói quen kính trọng vua vẫn còn trong mình ông nên ông cúi đầu làm lễ:

– Bệ hạ!

Tuy vậy Lý Tố không có ý xem chẳng thấy được cái lính quýnh của ông.

– Ông tránh qua.

Anh vừa nói vừa đưa Mộng Hoa đi ra trước.

Bá tước còn đương sửng sốt nên chẳng nói được câu gì. Chừng Mộng Hoa đi đặng mấy bước ông mới day theo đưa tay ra ý muốn kêu lại nhưng Lý Tố chận ngang ông và nói với cô rằng:

– Đi đường nầy, xuống thang lầu mé tay mặt mà ra vườn. Chừng ra ngoài hãy ở lại đó mà đợi anh.

Mộng Hoa thoát chạy ra ngoài còn Lý Tố thì đứng ngay trước mặt bá tước:

– Ông đứng cản trở làm gì, tôi lấy áo lạnh rồi sẽ theo cô ấy.

Cái tuồng khi nãy thế nào, bá tước cũng không rõ đặng một chút ít. Ông không trông mong gì cô nọ nữa, phen nầy ông quyết cậy tay ông không nên dụ dự gì nữa mà không ra tay cho rồi vì làm sao Mộng Hoa cũng khai ra cái mưu của ông. Nếu ông không dám trừ vua thì ngày mai thế gì ông cũng phải bị bắt và tống giam vào khám.

Ông cản Lý Tố đứng lại.

Cái tay ông nãy giờ dấu trong áo bấy giờ lại đưa ra; Lý Tố thấy rõ ràng một cây súng lục thì hỏi rằng:

– Ông lại muốn giết vua, vua của ông?

Bá tước sượng sùng, nhưng cắn răng mà trả lời mấy tiếng độc hiểm như vầy:

– Phải, tôi đi lại đây giết vua. Vì người đờn bà ấy không giết nên tôi phải giết nhưng tội lỗi thì phần cô ta gánh chịu.

Lý Tố mặt không đổi sắc một chút nào, anh vỗ vai bá tước mà nói giọng nghe rất vui vẻ:

– Nếu vậy thì ông phải đi tìm chỗ khác còn bây giờ đây thì ông lầm to rồi.

Nói rồi anh lại làm nghiêm để tỏ rằng chuyện nầy chẳng phải chuyện chơi; anh bước tới lấy tay đỡ vẹt cây súng ra một bên rồi kề miệng nói nho nhỏ rằng:

– Tôi là một người soán vị.

Bá tước nghe nói vùng ngó sửng Lý Tố và mới gằn rằng:

– Một người soán vị?

Lý Tố gật đầu một cái.

– Phải, một người soán ngôi vua. Tôi chẳng phải là vua mà cha tôi khi trước cũng chẳng hề làm vua; thuở giờ tôi chẳng có khi nào ở trong xứ nầy trừ ra một tháng nay mà thôi. Như vậy ông bằng lòng để cho tôi đi hay không?

Bá tước làm thinh, ông không biết liệu lẽ nào còn Lý Tố thì nói tiếp rằng:

– Thôi thì để tôi đi phức cho rồi, ở lại đây làm gì?

Nói xong anh bước tới nhưng không đặng, cây súng đưa ngay lên mặt anh.

… Một chút,

Bá tước Phiệt Năn Đi bây giờ mới chắc rằng Lý Tố không phải thiệt là vua. Ông nhớ lại rõ ràng mấy lời nói của người đờn bà mặc đồ tang đi chầu vua hôm nọ; người ấy cũng quả quyết rằng chẳng phải là vua vậy.

Tuy vậy cũng khó tính cho ông một chút.

Lý Tố là một người mà ai ai cũng nhìn nhận là vua, bây giờ nếu ông để cho anh đi thì ông mới nói làm sao được với người ta đây? Phần việc của ông là phải giữ vua và chăm nom cho vua luôn luôn.

Nếu muốn giết Lý Tố thì dễ vì ông đã sắp đặt xong để tội lỗi về một người khác chịu chớ cái nầy vua đi mất, vua trốn thì tội ấy về ông.

Ông muốn rõ hết các chuyện của Lý Tố nên vẫn cầm súng đưa ngay anh và buộc anh phải thuật lại gốc ngọn cho mình nghe. Lý Tố thật tình, đem hết chuyện mà thuật lại rõ ràng tưởng rằng làm vậy đặng ông ta thả mình đi. Anh tỏ thật anh là ai:

– Tôi là một anh hề hát xiệc, nếu ông để thong thả thì tôi cám ơn ông mà gởi cho ông giấy mời đi xem hát.

Rồi đó, anh thuật lại tự làm sao anh biết ông hoàng Gia Cát Lợi, ông nầy muốn khuyến dụ Mộng Hoa nên mới xảy ra cuộc gây gổ cùng nhau mà rồi rốt cuộc thì ông hoàng lọt xuống hố sâu.

– Thôi bây giờ ông đã biết hết chuyện rồi, ông hãy để cho tôi đi. Người đờn bà ấy trông tôi lắm.

– Khoan đã.

Phen nầy Lý Tố biết rằng chuyện đã chẳng lành, phải khéo khôn làm sao mới được …

Gương mặt bá tước vẫn lườm lườm không thôi, chuyện gì ông cũng giữ phần chắc cho mình luôn luôn. Ông khởi nói:

– Bởi vì ông không phải là vua …

– Vậy chớ sao?

– Bởi vì ông không phải là vua nên tôi bắt ông cái tội giết vua.

Lúc nầy là lúc nguy cho Lý Tố lắm nhưng vậy mà nếu mình lanh lợi tỉnh táo thì cũng chẳng sao cho mấy.

– Được, tôi bảo vậy mà ông chẳng bằng lòng làm vậy thì tự ý ông. Bây giờ tôi ở lại làm vua, tôi vẫn là vua, tôi xin ông phải xem tôi là vua như mọi bữa vậy.

Bá tước nghe Lý Tố nói cứng quá thì ông cũng phải mềm đi. Ông không dè cho Lý Tố nói trở lại đặng làm vậy, ông lưỡng lự không biết có nên làm gắt trong lúc nầy hay là làm lơ chờ dịp khác. Cây súng của ông vẫn đưa ngay Lý Tố nhưng cái tay của ông lại hạ xuống một chút.

Anh Lý Tố thấy vậy thì biết rằng lời nói của mình có công hiệu, mình phải biết thừa cái lúc yếu trí của bá tước mới đặng.

Anh nói nữa:

– Sao? Tôi là vua, ông lấy cớ gì mà ông cho rằng không phải ông nói tôi nghe thử coi. Tôi đố ông. Bây giờ bạn tôi là Mộng Hoa đang ở ngoài vườn, nếu ông giết tôi thì ông không chạy đâu cho khỏi tội, còn Mộng Hoa thì có sao đâu, lính canh thì đã có thấy cô ra ngoài rồi.

Lý Tố nói vậy làm cho ông càng thêm lo hơn nữa. Anh ta không còn đợi chờ gì lâu nữa; bàn cờ đã đánh, anh lại thắng; anh bước ngang qua mặt bá tước rồi nhanh chơn đi mất.

Trước khi quẹo xuống thang lầu, anh quay mình lại đưa tay chào bá tước một cái thì cũng còn thấy ông đứng sững tại đó, tay cầm cây súng vô dụng xụi lơ xuống đất.


Còn tiếp

Related Images:

Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 20

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 20Chương 20: Mộng Hoa trước mắt vua

– Đây, cái áo nầy hàng vừa đẹp lại may vừa khéo nữa, cô mặc vào thử tưởng xem xứng với cái sắc lịch của cô lắm.

Mộng Hoa thấy bá tước cho mình một cái áo để thay cho cái áo thường của mình mặc khi đi tối nay thì cười mà rằng:

– Cám ơn ông nhưng áo nào cũng đặng miễn là cho sạch sẽ mà thôi.

– Còn đồ nữ trang nầy!

– Đẹp lắm.

– Cô muốn đeo vào không?

– Được lắm, lát nữa tôi sẽ đeo thử vào.

Bá tước bước lại gần cô và nói nho nhỏ bên tai làm như là hai người bây giờ đã đồng lòng thề thốt mà làm chuyện phản nghịch vậy:

– Những đồ này là của tôi lựa cho cô vậy, xin cô biết cho rằng tôi lựa toàn là những của đẹp mà thôi.

Ông dòm quanh quất.

Chỗ hai người ở đây là một cái phòng nhỏ trong góc đền vua, ở cách phòng vua không mấy bước. Bá tước vừa chỉ một cái bàn rửa mặt có kiếng vừa nói rằng:

– Chỗ này cô có thể vào thay đồ thong thả được.

Ông bước ra cửa vừa nói thêm một câu:

– Một lát nũa tôi sẽ lại rước cô đi.

Ông bước qua phòng khách của vua.

Lý Tố  bây giờ đang ở trong phòng riêng của mình đợi chừng nào bá tước cho hay rằng có Mộng Hoa  thì anh mới ra. Chuyện gì cũng phải làm trúng phép mới được.

Phòng khách của anh trống lõng.

Bá tước đi qua đi lại suy nghĩ mà nói thầm rằng:

– Chỗ này được lắm.

Ông dòm quanh quất không ngó thấy ai thì thò tay vào cái túi lấy ra một con dao nhỏ. Dao nầy làm thiệt khéo mà cũng thiệt nhọn thiệt bén, đờn bà Y Sĩ Lợi thường hay dùng lấy nó mà làm món phép hộ thân.

Ông cầm, ông ngắm xem kỹ lưỡng vừa mỉm cười coi bộ đắc chí lắm, ông bỏ lại vào túi rồi nói thầm rằng:

– Bây giờ có lẽ cô cũng đã thay mình rồi chẳng phải không.

Ông biết rằng thường đờn bà thay mình sửa soạn lâu lắm nhưng ông cũng biết rằng khi nào kìa chớ khi nầy Mộng Hoa sửa soạn mau lắm. Mà thật vậy, Mộng Hoa mau mắn đã quen rồi, cái nghề làm đào làm kép là phải thay mình cho mau mới đặng.

Trong giây phút thì cô thay xong và đeo nữ trang vào mình. Bá tước vừa gõ cửa thì cô bước ra mở liền.

Khi ông thấy Mộng Hoa thì ông ngó sững, cái sắc đẹp của cô nó lóng lánh trước hai con mắt của ông. Cô mặc áo nhung đen làm cho thấy rõ ràng nước da vừa mịn màng vừa trắng trẻo nữa. Đồ nữ trang nhấp nhánh làm như gấm thêu hoa khiến cho bá tước tuy tuổi đã trộng mà phải nhớ lúc xuân xanh.

Sẵn đây ông lại cũng muốn thử lòng cô mà nói một câu nầy:

– Tôi không khi nào ước ao đặng làm vua nhưng một ngày kia có lẽ tôi sẽ ngồi thế cái chỗ cho vua bây giờ.

Mộng Hoa nghe câu nói ấy cầu cao và can đảm quá cũng phải giựt mình nhưng cười một chút. Bây giờ cô chỉ trông đợi cái lúc gặp mặt người kia mà cô tưởng là ông hoàng Gia Cát Lợi. Cô không biết rằng cái chuyện mạo hiểm của cô nó sẽ kết cục ra làm sao và cô quyết định nói với người hại Lý Tố biết rõ tấm òng của cô rồi mới ráng hết sức mà giết cho được để báo thù cho Lý Tố.

Như vậy nhưng có được hay không, cô chỉ phú thác cho cái số mạng của cô và cho sự công bằng của tạo hóa. Cô nói với bá tước:

– Bây giờ tôi xin theo ông.

Bá tước nắm tay cô dắt đi mà nói:

– Cô bước vào phòng khách của vua đây, tôi đi cho người hay rằng cô đã đến rồi.

Ông dắt cô vào cái phòng rộng rãi là nơi Lý Tố  ở mà làm việc trót ngày mà nói rằng:

– Cô ở đây chờ tôi chút rồi chừng năm phút nữa cô sẽ thấy mặt vua.

Ông bước ra ngoài cửa làm bộ như để đi kêu vua nhưng ông không đi luôn, ông núp lại ở ngoài rình xem chừng coi Mộng Hoa làm thể nào, xem coi cái kế của ông thành hay chăng. Mộng Hoa ngồi làm thinh trên ghế, đồng hồ gõ bảy tiếng. Cô dòm chỗ nầy, ngó chỗ kia, con mắt cô nhìn ngay lại trên bàn và ngó thấy rõ ràng một cái dao nhỏ nằm trên chồng sách.

Cô lẹ tay chụp lấy, dấu vào trong tay áo, ngay chỗ trước ngực. Thình lình cô vùng sửng sốt, ngực nhảy mạnh, hai con mắt mở lớn ra, hai tay cô ôm ngực, cô sợ lắm.

Cô lẹ tay mà bá tước cũng lẹ mắt, ông ngó thấy ông bước vào trước mặt cô ngay thẳng gương mặt nghiêm trang oai dõng. Mộng Hoa chắc rằng chuyện đã không xong rồi, cô sẽ bị bắt giam lại khám đường mà cái mối thù nọ thì chẳng mong trả đặng.

Bá tước vùng nói thẳng:

– Cô đưa cây dao ấy lại đây bằng không thì tôi kêu quan tuần cung tức thì.

Mộng Hoa ráng làm tỉnh cãi lại rằng:

– Ông nói chi tôi không được hiểu.

Bá tước đưa tay ra.

Ngón tay trỏ ông chỉ ngay ngực Mộng Hoa trước cái da trắn của cô, trong cái áo đen, dao nhỏ ấy ló cán ra rõ ràng. Mộng Hoa vì lật đật mà dấu không được kín hay là có ý để làm vậy đặng lấy ra cho mau mà dùng cũng không biết chừng.

Cô thấy đã bại lộ cơ mưu thì không biết làm sao chỉ đứng ngó trân trân bá tước mà thôi. Cô ráng tìm thử cho biết người nầy muốn làm gì mình. Tại làm sao ông chưa kêu lính lại? Ông muốn gì khác?

Thiệt ra, chuyện nầy nghĩa làm sao? Có phải là một cái bẫy để đánh lừa cô không?

– Đưa cây dao lại đây.

Cô thò tay lấy ra đưa lại cho bá tước.

– Đây này.

– Tôi hỏi thiệt cô muốn làm gì?

– Tôi muốn giết nó.

Cô nói làm vậy nhưng ôn đứng tự nhiên, ông muốn cho cô làm vậy. Mộng Hoa coi bộ bây giờ đã biết ý ông muốn cậy tay mình cô còn một chút hy vọng. Hy vọng của một mối thù quá nặng mà bấy lâu nay ôm ấp.

Cương mặt của bá tước bây giờ đổi khác, gương mặt ác thần. Cô ngó thấy tỏ tường hai con mắt sâu sắc, cái mặt vuông khó thương, cái trán cứng cỏi hễ muốn gì thì được nấy dầu cho khó khăn mấy cũng làm cho được mới nghe.

– Cô muốn giết vua?

– Phải.

Bá tước bước lại kề tai nói nhỏ:

– Cũng vì cớ đó mà tôi đem cô vào đây.

Nãy giờ cô nghi ngại mãi, bây giờ cô nghe vậy mới thở ra hơi. Cô đã có một người giúp sức, một người cũng ghét ông hoàng Gia Cát Lợi như cô.

Người ta muốn lợi dụng cô đặng làm một món khí giái mà giết vua, biết vậy cô bằng lòng làm đặng mà trả thù cho người thương dầu chết cũng cam lòng.

Cô nói:

– Tôi xin nghe ông.

Bá tước là một người tôi bất trung, ghét người ta mà chẳng có can đảm lãnh chịu điều trách nhiệm.

– Nước tôi phải diệt trừ những dòng vua như vậy, những dòng vua làm hại cho nước cho dân. Lúc nầy là lúc phải làm mới được. Vua bây giờ đã biết cô là ai mà lại bằng lòng thấy mặt cô. Cô quyết định làm vậy phải không?

– Tôi quyết định.

– Thế nào cô cũng phải làm cho chết.

Mộng Hoa bậm môi rồi nói:

– Chừng nào nó chết nằm dưới chơn tôi, tôi mới chịu ra khỏi chỗ phòng nầy.

Gương mặt của bá tước dịu dần. Ông cũng lấy làm thương hại cho cô vì bởi tính tình của cô quá nóng mà ông cũng phải cảm phục cái lòng, cái tình cao thượng của cô. Ông cũng còn phải dặn cô một vài điều nữa:

– Khi cô làm xong chuyện rồi thì cô bước theo ngả nầy mà ra. Cô băng qua một cái vườn bông mà thẳng tuốt ra ngoài đồng. Rồi đó cô muốn đi đâu cũng được.

– Chừng xong chuyện thì sao cũng đặng, tôi không cần lắm.

– Cái đó tự ý cô …

Nói vậy nhưng ông thêm rằng:

– Nhưng tôi muốn cho cô về xứ đặng bình an, tôi ước ao lắm.

Mộng Hoa ngó mặt ông rồi cười một cách không tin lòng. Cô thấy rõ ràng người nói chuyện với cô có nhiều nét giả dối nhưng khéo làm mặt thật thà đó thôi. Cái đường mà ông chỉ cho cô đi ra, cô không biết có ra được hay không nhưng cô chẳng cần gì miễn là giết cho được người thù mà thôi, cô không kể cái mạng của cô.

Bá tước tiếp nói chuyện khác rất quan hệ rằng:

– Đồng hồ bây giờ là bảy giờ rưỡi, nếu quá đến tám giờ mà cô không làm xong phận sự thì sẽ có một cái tay khác làm thế cho, nhưng tội lỗi ấy sẽ buộc vào cho cô, cô gánh chịu.

Cô đáp lại khẳng khái rằng:

– Không cần một cái tay nào hết thảy, cái nầy của tôi là đủ rồi.

Giao tính như vậy đã xong, không còn gì nói nữa nhưng còn phải lo mà hành sự của mình, Bá tước để Mộng Hoa một mình ở lại phòng còn ông thì ông đi rước cái người ghét của ông đi lại cửa tử cho rồi.

Cái mưu thuở nầy không dùng thì thôi bằng ông dùng thì không khi nào ông thất bại.


Còn tiếp

Related Images:

Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 19

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 19Chương 19: Phạm nhơn

Khám đường ở sát một bên thành vua. Xứ nầy một xứ loạn lạc luôn luôn, mỗi lần đổi một đời vua là một lần nười ta chết hàng vạn.

Bởi vậy vua nào cũng lo sợ mà xây thành đắp lũy cho thiệt chắc, nuôi tập mấy đạo binh cho mạnh mẽ.

Ông vua đời trước có nói một câu nầy: “Một tấm vách thành, một cây gươm – có vậy thì làm vua mới yên được đôi chút”.

Bá tước Phiệt Năn Đi chỉ đi có mấy bước, qua một con đường nhỏ thì tới chỗ giam những tội phạm.

Cái quyền của ông, cái chức của ông, hễ ông đi tới đâu thì không ai ngăn cản ông được không thua gì vua.

Có lẽ cái ngày may mắn của ông nó đã tới.

Tưởng có một cái dịp nầy nó làm cho ông đạt được ý muốn mà lại không phải gì nguy hiểm nữa.

Khi nghe vua bảo mình đem phạm nhơn tới trước mặt vua thì lòng ông đã nghĩ ra một cái kế không lành rồi, ông muốn cậy tay phạm nhơn mà giúp cho ông đặng toại kỳ sở vọng.

Ông lấy hồ sơ ra xem kỹ lưỡng. Xem rồi ông biểu chắc rằng phạm nhơn vì một lẽ gì chẳng biết mà muốn hành thích vua.

Phạm nhơn không thuộc đảng phái nào cả, nàng chỉ làm chuyện ấy một mình thôi. Biết vậy thì ông càng mừng hơn nữa. Không còn nghi ngờ gì cả, ông hiểu rằng chắc không phải vì chánh trị mà nàng muốn giết vua mà chỉ vì một cái tư thù, một cái thù về tình ái đó thôi.

Theo ý ông tưởng thì nàng là một tình xưa nghĩa cũ của vua rồi bị vua bỏ bê hay là làm sao đó không biết làm cho nàng sanh tâm oán hận. Cái dịp may nầy không bao giờ có nữa, ông phải nhờ lấy nó một khi nầy mà thôi.

Ông vừa xem vào tấm hình phạm nhơn vừa nghĩ:

– Cô ta đẹp thật, mà có lẽ vì vậy mà vua để ý chớ ì.

– Đứng lại!

Bá tước vừa bước tới cửa khám thì bị một tên lính gác đón lại. Ông phải nói với quan cai ngục rồi mới được vào trong chỗ cấm ấy.

Chuyện ấy không khó gì lắm vì ông quyền tước lắm mà. Ông đã vào trong và thấy phạm nhơn tỏ rõ.

Ông bộ cũng hảo ngọt, ông chưa muốn nói gì chỉ để hai con mắt mà nhìn cô nọ và tưởng thầm rằng:

– Hình ở đàng bót chụp không khéo một chút nào hết, rõ ràng nó thua cái hình thiệt ở ngoài xa quá …

Mộng Hoa lấy làm lạ mà không thấy ông ta nói một tiếng gì, cô nhứt định dầu cho ông có hỏi thì cô cũng không khai điều gì khác hơn là khai trước mặt tòa vậy. Tuy vậy cô cũng không hỏi ông tiếng gì, cô đứng làm thinh đợi ông nói:

– Cô, Bệ hạ coi bộ tưởng đến cô nhiều lắm.

Bá tước nói câu nầy nghe hơi giả ngộ, mà ông lấy làm lạ mà nghe Mộng Hoa đáp rằng:

– Tôi lại càng tưởng đến vua nhiều hơn nữa.

Hai người làm thinh một chút rồi đó bá tước nghiêm túc nét mặt lại mà mời cô ngồi xuống, ông không phải xem cô như một phạm nhơn thường mà là một kẻ nữ anh hùng, đánh kính mến …

Ông là một người khoa ngôn ngữ, một người rành nghề nói chuyện. Ông vừa nói vừa lật xấp hồ sơ ra xem:

– Nếu không lầm thì … Bữa đó cô đứng tại nấc thang nhà thờ phải không? … Cô cầm một bó hoa trong tay .. vua đi gần tới, mọi người đều rộn rực ngóng xem và tiếng reo mừng inh ỏi … xe vua đi tới … cô cầm sẵn một bó hoa làm như muốn liệng ra cho vua. Nhưng mà, cô không liệng, bó hoa sang qua tay trái của cô còn tay mặt thì cô đưa ra một khẩu súng lục sửa soạn bắn ngay vua, thì may một tên lính tuần thành ngó thấy mà nắm tay cô lại.

Mấy câu nầy trong hồ sơ không có nói, nhưng bá tước là một người lanh trí biết bày ra những chuyện làm như vậy mà chận trước cô.

Ông ngước mặt lên hỏi cô:

– Phải chuyện như vậy không cô?

Cô đáp lại tự nhiên:

– Có lẽ vậy.

Bá tước dẹp đống hồ sơ qua một bên rồi hỏi liền một câu nhu vầy:

– Tại làm sao cô muốn giết vua xin nói cho tôi nghe thử có đặng không?

Cô trả lời lại gắt rằng:

– Không!

– Được, chuyện riêng của cô, cô muốn nói ra hay không tự ý cô. Nhưng tôi xin nói cho cô hay rằng vua muốn thấy mặt cô. Tôi tưởng vì người tiếc cái xuân xanh của cô mà muốn cứu cô ra vậy.

Ông lại tiếp một câu nữa nho nhỏ rằng:

– Tôi ước ao cho cô biết dùm cho cái lòng tốt của vua vậy.

Ông vừa nói vừa hơi cúi mặt xuống nhưng ông liếc mắt dòm xem coi gương mặt cô thể nào.

Ông rất vui lòng mà thấy cô nọ hơi đổi sắc sau khi nghe câu nói của ông. Cô đáp lại:

– Không sao! Tôi vẫn biết cái lòng tốt của ông luôn uôn, tôi biết tự hồi nào kia chứ.

– Thôi, tôi hỏi cô một chút vậy là đủ rồi, bây giờ cô chịu khó ở nơi đây mà đợi chừng tôi trở lại sẽ dắt cô vào ra mắt vua. Đừng lo chi hết, tưởng chừng đó thì cô muốn gì cũng được hết.

Bá tước trở lại phòng vua. Ông thấy vua đang ngồi đánh cờ cùng quan năm Khả Lâm mà gương mặt xem vui vẻ hơn mấy bữa nhiều. Đương lúc mê cờ nhưng Lý Tố cũng tạm nghỉ và cho quan năm Khả Lâm lui về để nói chuyện cùng bá tước.

Anh hỏi:

– Sao?

– Tôi có gặp mặt phạm nhơn. Nàng vui vẻ lắm.

– Nàng có nói gì không?

– Nàng chắc làm sao Bệ hạ cũng muốn tiếp nàng mà nàng cũng muốn thấy mặt Bệ hạ nữa.

Bá tước bước lại tiếp rằng:

– Tôi tưởng không nên cho một người nào trong điện biết là Bệ hạ có rước nàng con gái nọ vào đây.

Chuyện nầy làm kín nhẹm thì Lý Tố cũng muốn mà bá tước cũng tính vậy. Lý Tố vui mừng mà hỏi lại rằng:

– Ông chắc làm vậy mà không một ai hay biết phải không?

– Không một người nào khác hơn là tôi.

– Cô ta có nói gì quan hệ không?

– Cô vui lòng thấy mặt bệ hạ và nói cùng tôi rằng Bệ hạ có xem tôi là một người dễ hiểu vậy.

Lý Tố ngó mặt bá tước mà lòng có hơi lo một chút. Theo ý anh tưởng thì Mộng Hoa khó mà rõ cái chuyện thiệt ra làm sao.

Anh không biết Mộng Hoa tìm đến đây làm gì. Cô muốn gặp mặt ai? Lý Tố hay là ông hoàng Gia Cát Lợi? Anh suy nghĩ hoài mà không hiểu.

Bá tước tính với anh như vậy:

– Chiều nầy tôi lo cho cô một bộ đồ thường theo mấy người trong điện, đặng người ta có gặp cũng không sao. Tuy vậy tôi cũng ráng làm sao cho không c1o người lai vãng gần đây.

Lý Tố nghe vậy thì chịu lắm, anh nói:

– Như vậy được, được lắm.

Tôi đưa đồ cho cô đeo vào.

– Tự ý ông

– Tôi dắt cô lại đây một mình.

– Phải vậy.

Bá tước đứng suy nghĩ muốn hỏi một câu mà không dám, Lý Tố thấy vậy thì nói rằng:

– Ông còn muốn nói chuyện gì nữa nói đi?

– Nhưng tôi phải dắt cô lại đây? … tại phòng nầy hay là vào phòng ngủ của Bệ hạ?

Lý Tố có hơi thẹn, anh đáp:

– Trong phòng nầy, tự nhiên.

Bá tước nghiêng mình bước lui ra, cái mưu của ông nó đi đặng một khoảng đường rồi. Ông còn ngồi làm gì nữa?


Còn tiếp

Related Images:

Trần Quang Nghiệp – Lửa tình: Chương 18

Vài lời từ người đánh máy

Truyện này được đăng năm 1931 – những năm chữ quốc ngữ còn sơ khai, cách dùng từ – hành văn không giống như hiện đại. Đây là cơ hội để chúng ta hiểu thêm về hành trình phát triển chữ quốc ngữ Việt Nam trong hơn trăm năm qua.

Tôi mạn phép sửa vài lỗi chính tả (dấu hỏi – ngã, chữ cuối c – t); giữ nguyên cách dùng từ – hành văn.


Trần Quang Nghiệp - Lửa tình: Chương 18Chương 18: Hay tin tức Mộng Hoa

Lý Tố làm vua được mười lăm ngày.

Anh vào trong nước được ba hôm thì làm lễ tôn vương. Lễ vẫn long trọng vui vẻ và không có một chuyện gì rắc rối náo động cả.

Anh không quen những cách đi đứng của nhà vua nên nhờ một quan nội giám dạy cho từng chút để dùng trong lúc lễ tôn vương và nhiều cuộc lễ khác. Bởi vậy anh làm coi đường hoàng lắm không sót một chỗ nào.

Anh không hay nói mà ngày nào anh cũng tưởng tới Mộng Hoa và sự thoát thân ra ngoài luôn.

Một buổi sớm mai, xem xét giấy tờ xong rồi anh đi một mình ra ngoài vườn để nghỉ ngơi dưới mấy bóng cây thanh tịnh mát mẻ. Cây cối sum sê, bông hoa đua nở.

Vườn rộng lớn lao cả ba phía hoàng cung, anh hề thủng thẳng bước đi, xem không khác nào một con chim đang bị nhốt trong một cái lồng tốt đạp. Tới đầu đàng kia anh thấy trước mắt một vách tường cao, dưới chơn thì có một cây rậm rạp. Anh muốn tìm một nẻo ra.

Quả vậy, anh tới trước một cái cửa nhỏ.

Cửa không có khóa, chỉ đẩy một cái thì là nó mở ra.

Lòng anh chứa chan hy vọng.

Nhẹ nhẹ anh xô cửa vừa day ra sau lưng dòm xem coi có ai thấy mình chăng. Anh không thấy bóng một người, cây cối vẫn im lìm lặng lẽ. Anh chen mình bước mau qua khỏi cửa.

Liền đó anh nghe rộ lên một tiếng thình lình làm cho anh giựt mình hoảng hốt:

– Hoàng thượng vạn tuế!!

Anh bước lui lại và dòm ngay ra trước mặt xem coi đấy là chỗ nào.

Ấy là một miếng đất trống nhỏ.

Mấy anh lính ngồi sẵn ở đấy để mà canh gác cái cửa nầy nhưng có lẽ cả ngày không một người đi qua nên mấy ảnh rảnh rang công chuyện, xúm lại cùng nhau với một hai người dân trong thành mà đánh bài.

– Hoàng thượng vạn tuế!

Lý Tố thấy rằng bây giờ dân chúng đã có lòng mến anh, nhưng vậy anh không vui lòng chút nào, nó mến chừng nào lại càng khó trốn chừng nấy.

Bữa nay anh không làm gì trốn đặng thôi thì phải đành chờ khi khác. Anh thủng thẳng bước trở vào vườn mà biết rằng từ rày về sau khó tìm dịp thoát ra hơn nữa. Anh phải ôm lòng lo bổn phận làm vua lại như khi trước.

Một buổi sớm mai Lý Tố lo xem xét giấy tờ và ký tên xong xả, buổi chiều chàng ngồi xe để dạo quanh thành phố. Khi giờ anh được vui vẻ một chút vì thấy đặng một hai cái cảnh lạ trong xứ lạ. Đi ngang qua một chỗ anh vùng hỏi rằng:

– Chà! Một cái tháp tốt đẹp quá.

Quan năm Khả Lâm ngồi đàng trước, ông nghe hỏi làm vậy thì lấy làm lạ vô cùng, ông quay đầu lại ngó vua và đáp rằng:

– Bệ hạ quên rồi sao? Ấy là một cái tháp dựng lên để kỷ niệm cho nội tổ Bệ hạ đó mà.

Lý Tố mau miệng nói đỡ rằng:

– Ờ phải … mà tôi nhớ không có cao tới bực đó. Xa xứ không có mấy năm mà muốn quên chuyện xưa dấu cũ.

Lâu lâu anh cũng mắc phải một chuyện làm vậy làm cho anh lo hết sức.

Tuy vậy mà anh ưa đi ra với quan năm Khả Lâm hơn là đi với bá tước.

Với quan năm thì rủi mình có lỡ một chuyện gì thì không sao, ông không để ý tới mà cật hỏi một điều gì nhưng với bá tước thì không phải vậy.

Ngày kia đi ngang qua một tòa lầu cao lớn, Lý Tố sơ ý hỏi là một cai chỗ gì thì bá tước đáp rằng:

– Ấy là cả một cái trường dạy các hoàng thân quốc thích.

Rồi ông lại ngó xéo vua mà thêm rằng:

– Bệ hạ thuở nọ đã đòi học trọn mười hai năm trong cái trường đó.

Lý Tố cũng lanh trí đáp lại:

– Ông tưởng tôi quên hết hay sao?

Từ đó anh không dám mở miệng mà nói những gì nữa.

Anh tuy làm vua mà không hiểu biết tình hình chánh trị, kinh tế trong nước là thể nào. Anh ở trong cung luôn và biết đặng một hai chuyện ở ngoài thì nhờ có bá tước, quan năm Khả Lâm và mấy quan thượng thơ.

Từ ngày anh lên ngôi tới ngày nay anh đã phê chuẩn gần mười cái án xử tử và chung thân khổ sai, vì tội toan mưu đánh đổ hay là vì thích khách nhà vua.

Anh không biết rằng đội lính tuần thành của anh mạnh không, các quan có hết lòng cùng anh không nhưng anh nghe bá tước thường nói rằng lính làm không được gắt, phải bắt trừ cho hết những kẻ đảng nghịch trong nước và cần phải cải cách nhiều việc.

Bá tước tuy nói như vậy mà lòng ông không phải vậy, ông lại càng muốn cho dân làm rối loạn để đánh đổ vua đi. Ông không có lòng thương nước, ông chỉ vì tư lợi, vì tánh tham lam của ông mà thôi.

Lý Tố rất chú ý về những án tử hình lắm. Anh không phải có tính hung bảo ưa xem người đổ máu mà ký tên mình vào án không cần suy nghĩ.

Anh sợ cho anh lạm cái quyền làm vua của anh và cái quyền ân xá của nước mà anh đang chấp chưởng.

Bởi cái lòng nhân từ của anh mà có lắm kẻ vô phần thoát khỏi cái tội tử hình, dầu cho kẻ đó có đúng hay không cũng vậy. Anh xem xét mấy tờ trình của trạng sư rất là kỹ lưỡng và trong cái sự công bằng anh có để chút lòng nhân.

Những hồ sơ mà người ta đem nộp cho anh thì cái nào cũng làm kỹ lưỡng lắm; trong đó có một khoảng thuật lại vắn tắt cái buổi tòa xử và có luôn những hình của mấy phạm nhơn trọng yếu nữa.

Một buổi sớm mai, bá tước Phiệt Năn Đi đem lại một xấp hồ sơ về một vụ thích khách mà tòa mới xử kỳ rồi. Ông lấy làm lạ mà vua đang chăm chỉ ngó xem cái hình của phạm nhơn.

Ông bước lại gần vua, đàng sau lưng ông dòm tới ông thấy rõ ràng phạm nhơn là một người đờn bà trẻ tuổi. Ông mới bớt lấy làm lạ.

Nếu mà ông biết rằng hình ấy là hình của một cô đào hát xiệc tên là Mộng Hoa thì ông chắc không lấy gì làm lạ đâu. Ông biết vua là người hảo ngọt, ông chắc rằng vua thương tiếc cho một người còn trẻ, đẹp đẽ làm vậy mà mang lấy tội tình.

Ông làm thinh để cho Lý Tố đọc hết cái bài thuật vắn tắt cái buổi tòa hôm ấy.

Bài nọ không dài, chỉ có mấy hàng như vậy:

Phạm nhơn khai tên mình là Văn Cơ nhưng đó chắc là một cái tên giả mà thôi. Tòa khép vào tội muốn thí vua. Bữa lễ tôn vương, nàng ôm một bó bông trong ấy có giấu một khẩu súng lục. May sao xe vua gần tới tên lính tuần thành Ba Ly lại khám phá ra được. Tòa hỏi phâm nhơn trả lời một cách khôn khéo lắm cho mình rằng không có ý thí vua mà là có ý dưng hoa mà thôi. Phạm nhơn không thuộc vào đảng phái nào.

Kêu án năm năm cấm cố.

Trạng sư bào chữa: Việt Canh.

Lý Tố xem xong liệng qua mấy câu tòa hỏi và phạm nhơn trả lời. Anh xem thật kỹ lưỡng mà lòng thì lo nghĩ và bối rối lắm.

Bá tước đút vô một xấp giấy tờ khác. Công chuyện còn nhiều, phải ký tên cho mau mới được.

Lý Tố quyết trong bụng không nên để cho Mộng Hoa vào chốn lao tù mà chịu khổ ở trong năm năm. Anh ao ước trông mong tìm cho đặng Mộng Hoa, chẳng dè đâu xui khiến cô lại tìm đến anh nhưng lạ một điều anh không hiểu là tìm đến làm gì.

Dưng bông cho anh hay là giết anh?

Anh hỏi bá tước:

– Tôi muốn biết coi chuyện nầy cho rõ ràng. Tòa xử như vậy không đủ, tôi muốn hỏi tra mà thôi.

Bá tước không hiểu gì ráo trong chuyện nầy nhưng mà cũng không chừng trước mặt vua ông làm bộ không biết. Ông đáp:

– Tôi không hiểu rõ nhưng nếu Bệ hạ muốn biết tôi xin dọ lại.

Lý Tố mau nói:

– Được lắm, ông đi dùm mau mau.

Nói vậy nhưng anh đợi không được, anh hỏi nữa.

– Phạm nhơn bây giờ ở tại đâu?

– Chắc là giam tại khám đường.

– Tôi muốn thấy mặt.

– Chuyện đó không biết có được không.

Lý Tố nổi giận. Hôm nào tới nay chỉ có mộ lần nầy là lần thứ nhứt mà anh giận. Anh đã làm vua mà không có quyền sai khiến gì hết hay sao? Nhứt định không để cho mình mất quyền, anh buộc bá tước phải làm sao cho anh được thấy mặt người con gái ấy trong giây phút. Nàng không phải bị kêu án nặng, cái tội của nàng luật không bằng không có cớ gì mà quá trách, anh muốn thấy mặt nàng để hỏi lại cũng không hại gì.

Bá tước đứng cúi đầu làm thinh nghe nói, nhưng vậy mà trong lòng ông nó đã nảy sinh ra một cái kế độc hiểm sâu xa.

Chừng Lý Tố nói xong, ông nghiêng mình mà tâu:

– Tâu Bệ hạ tôi xin vui lòn lo chuyện ấy cho.

– Vậy thì được.

Anh lột cái mão quăng lên trên bàn bởi vì chuyện nọ làm chp anh xuất mồ hôi. Anh trông đợi, đợi bá tước làm xong chuyện ấy.

Lát nữa anh sẽ thấy mặt Mộng Hoa người yêu của anh. Bây giờ lòng anh đã thơi thới, anh không cho rằng anh ở trong ấy là buồn bực xốn xang nữa rồi. Cái cung điện nầy khi nào anh cũng xem nó như một cái khám đường mà bây giờ anh thấy nó tốt đẹp vô cùng.

Đứng trong cửa sổ ngó ra, trời một màu xanh biếc, gió thổi đẩy đưa cành cây ngọn cỏ.

Ở không đợi mỏi lòng, Lý Tố muốn cho qua ngày giờ kêu quan năm Khả Lâm lại đánh cờ.

Hai người ngồi đấu mặt nhau, bàn cờ ở giữa, Lý Tố nói:

– Ráng đánh cho kỹ để thua đa; đánh cho kịch kiệt, thế nào cũng phải chống cự tới cùng nghe không.

Lý Tố thắng đặng một bàn đầu lại thắng luôn bàn thứ hai nữa làm cho anh vui vẻ mà cười nói om sòm.

Mới có một lần thứ nhứt người ta thấy anh nói cười vui vẻ từ hồi anh làm vua đến giờ.


Còn tiếp

Related Images: